Vì vợ là vợ anh Phần 62

04/11/2016

Hội thi lúc bế mạc nhốn nháo nhộn nhạo, các bố các mẹ sấn lấy con cái ôm hôn thắm thiết, chỉ có mỗi em Bi bị mẹ Liên mắng xối xả. Tủi thân quá bèn lẻn ra ôm ba Bảo, chị Liên nhìn theo thấy anh đang đứng cùng người yêu bỗng dưng tái cả mặt.
Nhiều năm về trước anh Bảo đỗ siêu xe ở cổng Bách Khoa có bắt gặp chị nắm tay anh Hậu dung dăng dung dẻ nên ấn tượng khó phai, anh cho chị hai sự lựa chọn, một là tiếp tục với thằng sinh viên nghèo đó, hai là bỏ học lấy anh rồi chuyển ra nước ngoài sống ngay lập tức.
Lựa chọn khi ấy, cả đời nghĩ lại chị vẫn thấy nuối tiếc.
Bởi từng được xem ảnh nên anh Hậu chắc chắn cũng nhận ra ba Bi, tim chị đập thình thịch, nén nỗi lo âu rồi cố bình tĩnh đi tới chào hỏi.
-“Anh tới xem con thi ạ, sao không nói với em một tiếng? Dạo này anh khoẻ không?”
Hiền dịu nhẹ nhàng, anh Bảo nghe phát buồn nôn, ngó lơ chị ôm Bi đem ra chỗ khác chơi. Anh Hậu chau mày thở dài, cái thể loại gì mà vợ cũ chào hỏi cũng chẳng thèm đáp lời?
Lại còn ví người ta là phân chó?
Đàn ông đàn ang chia tay xong thì thôi chứ để bụng chấp nhặt tiểu nhân vậy à? Nhìn người yêu cũ rơm rớm ba Hến thấy tội nghiệp ghê gớm, khổ nỗi một phần vì tên hiệu phó nào đó đang ôm Sò nhỏ thủ thỉ rất tình cảm, một phần vì ông Hải dần tiến tới phía này làm anh rối ren chẳng có tâm sức mà để ý nhiều nữa.
Rốt cuộc đành an ủi đôi ba câu rồi chạy tới vừa giằng con vừa dắt ba ra ngoài để không chạm mặt mẹ Bi. Nội ngoại nhà Hến Sò cũng nô nức rời khỏi hội trường, thẳng tiến tới nhà hàng năm sao của bác Đăng liên hoan lẩu hải sản.
Lớn tuổi nhất là ông ngoại chị Hà râu tóc bạc phơ, nhỏ nhất có em Cua nhà dì Hợi vừa mới cai sữa. Bác Vân dặn nhân viên nấu riêng bột cho bé rồi chỉ đạo đâu ra đấy, công nhận quá uy nghiêm luôn, có vẻ như tụi nhóc làm thêm cũng chỉ sợ bà chủ chứ với ông chủ thì khá nhờn.
Đoạn có bà mẹ vẫy vẫy con trai cưng.
-“Cún ơi xuống dưới nhà bếp đem mấy bìa đậu phụ lên cho mọi người ăn lẩu đi con.”
Cún thường ngày lạnh lùng ít cảm xúc mà hôm nay chẳng hiểu sao mặt đỏ phừng phừng rồi ngoan ngoãn nghe lời. Bác Đăng nhìn con trai nghi nghi liền quay sang hỏi vợ.
-“Thằng Khôi sao thế? Đừng nói với anh là nó tương tư con nhóc nhà chú bán đậu rồi nhá.”
-“Ôi dào Đăng lo cho mấy em chân dài của Đăng đi, quan tâm tới con trai Vân làm gì?”
Vợ xỉa xói làm chồng bực cả mình, tay lần xuống dưới bàn ăn trêu hoa ghẹo nguyệt trong khi đó miệng vẫn tỉnh bơ thủ thỉ.
-“Con trai Vân? Nực cười, không có chuối của Đăng xem Vân đẻ thế méo nào được? Già rồi còn hờn dai, Đăng nói Vân nghe Vân cứ giận Đăng như vậy tới cuối đời người thiệt là Vân đó.”
-“Kệ Vân, không phải chuyện của Đăng.”
-“Ừ, kệ thì kệ. Ây da, bánh bao để lâu ngày mốc thối ra rồi còn kiêu với chả căng…”
Chị Vân ức nghẹn họng, với chiếc đũa vụt một phát không thương tiếc xuống tay ông xã. Anh Đăng đau tím mặt tím mày mà đông người nên đành nhịn xuống ghi nợ lát về tính sổ sau.
Mấy nồi lẩu lần lượt được dọn ra, trước khi khai tiệc từ cụ tới ông bà nội ngoại hai bên đều lần lượt đứng dậy phát biểu khen ngợi bé Hến rồi hai cháu Hậu Hà giỏi giang dạy con tốt, những cháu khác cứ thế phát huy.
Vợ chồng nhà nọ được bữa ruột gan mát rười rượi, hai cục bông nhỏ hay được ba chiều đút cơm nên toàn tranh ngồi cạnh, mẹ Hà thì ngồi phía đối diện giữa bác Thanh và cậu Hợp. Bác Thanh lau bát lau đũa cho mẹ nha, bác còn hỏi mẹ có ăn được hải sản không, nếu dạ dày còn yếu thì để gọi riêng món khác.
Mẹ Hà đáp mẹ ăn được rồi, bác lại dặn cô phục vụ rằng nồi đó không được bỏ ớt, ba Hậu thì chưa ăn đã tu cạn cả cốc bia to bự luôn.
Bàn ăn hôm nay có hai người giống nhau, chăm chú bóc tôm cua ghẹ lắm ấy, chỉ là khác mục đích, ba Hậu gỡ cho Hến Sò còn bác Thanh gỡ giúp mẹ Hà nha.
-“Ăn miếng đậu nữa nhé, đậu phụ mềm.”
-“Dạ, em cảm ơn thầy.”
-“Cái đợt hội giảng sắp tới Hà có tham dự không? Vào Đà Nẵng mấy ngày vui lắm, nghe cậu Hợp bảo lâu rồi em chẳng đi đâu xa cả, thực ra nếu nhớ con thì cho cả Hến Sò cùng đi cũng được mà. Yên tâm anh trong ban tổ chức, sẽ lo cho ba mẹ con chu đáo.”
-“Dạ, thầy cho em suy nghĩ chút được không ạ?”
-“Ừ cứ thoải mái, em ăn thêm nhiều rau vào nhé.”
Ngoài bà Mây rất ngứa mắt với con dâu còn lại mọi người nghĩ đơn giản tình thầy trò nên chẳng để tâm. Hến Sò nhiều khi ăn xong lâu rồi mà há mồm mãi ba Hậu mới để ý đút thêm cho các em ý, xong ba lại uống bia, cả bữa ba chẳng ăn gì cả, chỉ toàn uống thôi.
Mẹ Hà hình như cũng biết nên lúc về mẹ xuống dưới lấy ít mì xào hải sản về cho ba nha, nhưng ba Hậu mệt hay sao á, ba bảo không cần rồi cứ thế vào nhà tắm đóng sầm cửa.
-“Ba Hậu ghét Hến Sò à? Hến Sò hư rồi á? Có phải do tụi con lười không chịu bóc tôm nên ba Hậu giận không?”
Các nàng đứng ngoài phụng phịu hỏi han, mẹ Hà dịu dàng giải thích rằng ba mệt rồi dắt con về phòng dỗ dành, đợi tụi nhóc ngủ chị mới trở lại phòng mình mở tủ trải chăn đệm chuẩn bị đi nằm.
-“Mình này…anh…anh…xin lỗi…”
Có người thoáng giật mình, giọng chồng ấp úng lạ lùng lắm.
-“Anh…biết…biết điểm thi đại học của mình rồi. Mấy lời hôm trước cho anh rút lại, xin lỗi mình nhiều.”
Mẹ Sò nghe chồng tâm sự mà lòng dạ thấy ngọt ngào sao sao ấy, người gia trưởng như anh Hậu thốt ra được lời xin lỗi quả thật không dễ dàng gì. Vợ không muốn làm khó chồng nên khéo léo chuyển đề tài.
-“Ôi dào em may mắn đấy, thực lực thì không giỏi bằng mình đâu. Thế mình hôm nay làm sao mà bao nhiêu đồ ngon cũng không động đũa thế?”
-“Tớ tự thấy nhục dần đều bạn ạ, nuốt cái gì cũng không trôi. Bạn đào hộ tớ cái lỗ cho tớ chui xuống với.”
Anh Hậu đáp nửa đùa nửa thật, chị Hà cũng cười cười trêu lại.
-“Nhà không có xẻng đâu, đào sao được? Nhưng có mì đấy, tớ dậy xào lại cho bạn nhé!”
-“Sao bạn lại quan tâm tới tớ thế?”
Vì sao ư?
Vì tớ thương bạn.
Bạn đói thì tớ sốt ruột, bạn ốm thì tớ xót, bạn buồn khiến tớ ảo não theo.
Nhưng liệu bạn có tin?
-“Bạn là ba Hến Sò mà.”
Có người thẹn thùng nói tránh rồi bỏ vào bếp, có kẻ cũng bật dậy lật đật theo sau. Ăn uống no nê xong thế nào cả vợ lẫn chồng cùng lên cơn điên, bê cái ghế sô pha to bự đem ra ban công ngồi ngắm trăng ngắm sao.
-“Từ giờ việc dạy dỗ con cái giao hoàn toàn cho bạn. Tớ nghĩ thông rồi, có lẽ tớ mới là người cổ hủ áp đặt.”
-“Không ai hoàn hảo cả bạn à, bọn mình sẽ cùng dạy dỗ và góp ý cho nhau. Mà trăng đêm nay tròn nhỉ?”
-“Ừ, sắp rằm rồi, rằm trăng còn tròn hơn, bạn có lạnh không?”
Chị Hà lắc đầu nhưng ông xã vẫn vào nhà lấy chăn mỏng đem ra, chị kể anh nghe về những đêm trung thu ngày thơ bé, anh kể chị nghe chuyện hồi lên sáu đã biết theo ba và bác Đăng ra đồng bắt tôm bắt tép. Kí ức ngọt ngào đẹp đẽ làm sao, có những người trước đây bạn tưởng nhàm chán nhạt nhẽo, một ngày nào đó ngẫm lại mới bàng hoàng nhận ra, họ không hề đơn điệu, chẳng qua là vì bạn chưa từng để tâm khám phá.
Vợ chồng già luyên thuyên rồi ngủ lúc nào không hay, làm hai cục bông nhỏ thức giấc chạy vào phòng ba mẹ không thấy người hoảng quá khóc lóc toán loạn, ba chân bốn cẳng vội vã chạy đi tìm.
Hớt ha hớt hải mới thấy á, ba Hậu ôm mẹ Hà ngoài ban công kia kìa.
-“Chị Hến ơi em bảo này hoá ra là ba Hậu cũng thích rúc vào người mẹ Hà nha.”
Sò khẽ thì thầm, Hến bĩu môi tỏ vẻ hiểu biết.
-“Ôi chao ôi, chị biết từ lâu rồi á.”
-“Thế mẹ Hà thích cho ai rúc nhất, Sò hay chị Hến hay ba Hậu?”
-“Tất nhiên là chị rồi, chị xinh với đáng yêu nhất nhà mà.”
-“Uầy uầy, còn lâu đi, Sò xinh hơn chị Hến á.”
Lũ trẻ chí cha chí choé ầm ĩ cả lên làm ba mẹ chúng bừng tỉnh. Cái tư thế mờ mờ ám ám làm anh chị ngượng ngùng bối rối khủng khiếp, nhìn nhau rồi lại nhìn con, ngại ngại nên đành véo má các nàng rồi ông bồng đứa lớn bà bế đứa nhỏ, không nói không rằng bỏ vào trong đánh răng rửa mặt.
Sang tháng mới sếp tổng giao cho giám đốc phát triển cùng lúc ba dự án game mới, ấn định ngày ra mắt sẽ trùng với công ty đối thủ thành ra mọi người đều phải ở lại làm tăng ca, riêng sếp Hậu với trợ lý còn ăn ngủ luôn ở công ty.
Là công việc có giấy tờ xác nhận đàng hoàng nên ông Hải không làm khó con trai, tuy nhiên thỉnh thoảng vẫn đạp xe qua kiểm tra cho an tâm.
Ba Hến bận liên miên, nhiều khi buổi chiều còn đi tiếp khách nên buổi trưa rẽ qua lớp mẫu giáo chơi với con một lúc chứ cũng chẳng về nhà. Có hôm anh vừa mới họp giao ban xong thì nhận được điện thoại của con trai nuôi, giọng mếu ma mếu máo kêu đói.
-“Mẹ Liên ốm rồi ba à, không ai nấu cơm cho Bi ăn cả, mẹ cũng không ăn gì từ hôm qua rồi.”
Ba nghe con sụt sịt mà sốt cả ruột, vội vã lấy xe rẽ qua thăm bé. Thằng nhóc gầy xanh cả ra, lúc anh gọi cơm tới nó ăn ngấu ăn nghiến thấy thương ghê gớm. Chị Liên thì nằm lì trong phòng không chịu dậy, anh gọi rồi đút cơm cho cũng ương bướng hất đổ, bát đũa rơi xuống đất vỡ loảng choảng.
-“Em điên rồi hả? Nói em nghe anh đủ mệt rồi nhé, sức chịu đựng của anh nó có giới hạn thôi.”

Từ khóa




TIN HOT

Error: Feed has an error or is not valid