Nếu Đuợc Chọn Lại, Em Có Lấy Anh Không Phần 5

26/10/2016

Tôi cứ đứng ở ngòai ban công mãi cho tới khi mẹ tôi gọi xuống ăn tối, Nói thật, tôi chẳng còn tâm trí nào mà ăn uống nữa, nhưng sợ mẹ tôi lại nghĩ tôi và vợ đang gặp vấn đề gì đó, mất công bà lại nghĩ ngợi, rồi cuối cùng nguời chịu khổ lại là Trúc. Nghĩ vậy, tôi miễn cuỡng đứng ở cửa phòng, gọi nhỏ
– Trúc ơi, cho con xuống ăn cơm đi em!

Nhưng đáp lại tôi là một khoảng không gian im lặng, không một tiếng trả lời. Trong lúc này tôi không có quỳên giận dỗi hay trách móc sự im lặng của vợ. Tôi đành thất thểu xuống nhà truớc.

Mẹ tôi ngồi ở bàn, bà nhìn tôi, ánh mắt dò xét, săm soi, có lẽ tôi đã biểu hiện nỗi thống khổ của mình ra bên ngòai, thế nên bà mới dễ dàng phát hiện ra như thế. Bà hắng gịong, hỏi tôi
– Con Trúc đâu, cơm dọn ra sẵn rồi, không lẽ muốn tôi lên tận nơi mời xuống ăn hay sao?

– Trúc đang thay áo cho con, lát xuống ngay mà mẹ
Tôi tìm cách chống chế.

– Anh chỉ đuợc cái bênh vợ là tài, cái gì nó làm ko vừa ý anh, thì anh phải quán trịêt ngay từ đầu, tôi thấy từ ngày cuới vợ về đến nay, anh hèn đi bao nhiêu đấy. Đàn ông gì mà ngay cả việc lên tiếng, tạo tiếng nói trong gia đình cũng không dám, thế thì vợ nó sợ anh làm sao đuợc.
Mẹ tôi lại bắt đầu bài ca giáo huấn, tôi nghe những câu này không duới 10 lần, đứng ở bên ngòai trông vào, mẹ tôi thấy tôi khổ lắm, nhưng thật sự, nguời đau khổ, thịêt thòi nhất vẫn chính là vợ tôi. Tôi biết, mẹ tôi sẽ chẳng bao giờ nhận ra đâu, vì cái định kiến giữa mẹ chồng- nàng dâu nó hằn sâu trong tiềm thức của mẹ tôi rồi.

– Thôi, mẹ đói thì mẹ cứ ăn truớc đi, không phải chờ đâu, ai xuống sau thì ăn sau.

– Đúng là, không thể hiểu nổi anh làm chồng kiểu gì nữa,càng nói càng bực mình.

Mẹ tôi bực dọc chọc mạnh đôi đũa vào bát kêu leng keng, bà gừ mắt nhìn tôi tỏ vẻ không hài lòng.

Tôi ngóai đầu nhìn lên gác, vừa lúc Trúc bế con xuống duới nhà, bắt gặp ánh mắt của tôi, vợ tôi cúi đầu lảng tránh cái nhìn của tôi. Tôi thoáng buồn, không hiểu cái cảm giác tồn tại trong lòng lúc này là gì, chỉ biết rằng giữa chúng tôi có cái gì đó rất xa lạ.

Mẹ tôi làm ngơ, vẫn tiếp tục ăn cơm, không thèm để ý đến sự có mặt của con dâu. Tôi đưa bát cho vợ, gắp cho vợ một miếng thịt gà ngon, vợ cảm ơn tôi, em mời mẹ ăn cơm, sau đó đút cơm cho con ăn. Con bé ko chịu nhai, nó nhả cơm tứ tung ra sàn, mẹ tôi nhíu mày khó chịu, bà bảo
– Nó không ăn thì chị đừng có mà ép, nhả bừa bãi ra rồi ai dọn?
– Con xin lỗi mẹ, lát ăn cơm xong con sẽ dọn dẹp sạch ạ!
Mẹ tôi không nói thêm nữa, bà vẫn nhăn nhó khó chịu.

Bữa ăn tối diễn ra trong im lặng, khó chịu, tôi cố nuốt mấy miếng, mặc dù nó rệu rã khó nuốt vô cùng. Đột nhiên Trúc đẩy bát cơm về phía trứơc, em đứng dậy nói chuyện với mẹ tôi, cuộc nói chuyện mà có mơ tôi cũng không nghĩ đến. Em xin phép mẹ cho em đưa bé Hân về nhà ngọai ít hôm. Tôi bủn rủn chân tay, nỗi khiếp sợ ùa đến mà ko ai hay. Không lẽ chuyện lại nghiêm trọng đến như thế. Mẹ tôi cũng bất ngờ lắm, bà buông bát xuống bàn, bà nhìn thẳng vào mắt Trúc, tôi cũng hồi hộp nín thở theo dõi.
Mẹ tôi bảo
– Thế anh chị lại có chuyện gì hay sao mà chị lại đòi đưa con về ngọai, truớc giờ tôi có thấy chị nhắc đến chuyện này bao giờ đâu?
– Chúng con không có chuyện gì đâu ạ, chỉ là con muốn về quê chơi ít bữa cho khuây khỏa, tiện thể thăm mẹ con luôn, con mong mẹ sẽ đồng ý ạ!

Trúc lễ phép trình bày vấn đề, còn tôi thì không ngừng cầu nguyện mẹ tôi đừng đồng ý. Đột nhiên, mẹ quay ra chất vấn tôi như tội phạm
– Anh nói đi, có phải hai vợ chồng anh lục đục gì không?

Tôi cứng luỡi, ú ớ phủ nhận, làm sao mà tôi dám nói ra sự thật kia chứ, nhưng tôi nhanh miệng chen vago ngăn cản
– Nhưng mà thời tiết dạo này thay đổi, đưa Hân về quê chơi ở thời điểm này không thích hợp, đợi thời tiết dễ chịu hơn thì em hẵng về.
Vợ khẽ nhíu mày nhìn tôi, tràn đầy thất vọng. Tôi lập tức ngó lơ đi chỗ khác. Mẹ tôi có vẻ xuôi xuôi, bà bảo.
– Thằng Bình nói đúng, dạo này thời tiết khó chịu, chị đưa con về quê dễ nhĩêm bệnh. Để lúc khác thì về.
– Nhưng thưa mẹ, sắp tới giỗ bố con rồi, năm ngóai con không về đc vì bận con nhỏ, năm nay con muốn về thắp cho bố nén nhang, con mong mẹ chấp thuận để con đuợc về sớm vài ngày, tuần sau con sẽ lên ngay ạ.

Tôi không dám lên tiếng ngăn cản nữa, đúng là năm ngóai Trúc không về ăn giỗ bố đc, vì lúc ấy mới sinh bé Hân đuợc mấy tháng, có lẽ em cũng buồn lắm vì cả năm biền bịêt mà giỗ bố chẳng về thắp đc nén nhang. Tôi cũng đã mất bố, thế nên nỗi đau này tôi thấu hơn ai hết. Nhưng tôi rất sợ lần này vợ đi là sẽ ko trở lại nữa. Cô ấy vẫn còn giận tôi nhiều lắm.

– Thôi mẹ ạ, mẹ đồng ý cho Vợ con về đi, vài hôm nữa con xuống đón vợ lên, cũng lâu rồi vợ con không về thăm nhà rồi.

Cuối cùng thì mẹ tôi nghe tôi nói, bà lọt tai và gật đầu cho Trúc về nhà ngọai, tôi vừa mừng vừa lo. Mừng vì nhờ lời nói của tôi mà mẹ tôi mới chấp nhận, nhưng lo là vì tôi chỉ sợ khoảng cách giữa chúng tôi sẽ ngày một xa hơn mà thôi.

Đêm trc ngày Trúc về quê, tôi gần như ko ngủ đc, cứ thao thức mai ko sao chợp mắt. Mà hình như vợ tôi cũng không ngủ, tiếng thở dài hòa vào bóng đêm lạnh ngắt. Những suy tư và trăn trở chẳng thể nói ra. Tôi giả vờ ngủ, tay quờ quạng ôm gì lấy eo vợ, cô ấy ko gạt ra, cứ để im cho tôi ôm. Cảm giác yên bình kéo đến đưa tôi vào giấc ngủ tự lúc nào.

Sáng ra thấy vợ đã chuẩn bị khá nhiều đồ để ở cửa, tôi bảo để tôi đích thân đưa vợ về, nhưng Trúc nói ko muốn làm ảnh huởng đến công việc của tôi, nên chỉ phiền tôi chở ra bến xe, còn sau đó vợ tự lo lịêu, nghe xong câu đó tôi hụt hẫng và chơi vơi lắm. Tôi hỏi vợ
– Có phải em giận anh nên em mới về quê hay không?
Vợ tôi rầu rĩ đáp.
– Chẳng phải anh cũng biết là sắp giỗ bố sao?
– Nhưng hôm trước em nói là em ko muốn làm phiền đến cuộc sống của anh, em muốn mang con đi đến bất kì nơi nào ko có anh cơ mà. Giờ em lại về quê thế này, em bảo anh sao mà yên tâm đuợc?
– Đúng vậy, em múôn vợ chồng mình có thời gian suy nghĩ về tất cả mọi chuyện. Thế nên anh ko cần phải lo lắng, em biết mình nên làm gì. Để dành những thứ tốt đẹp nhất cho con.

Tôi buồn hẵn tâm trạng chùng xuống, đưa vợ ra bến xe xong, đến lúc nhìn vợ ngồi yên vị trên xe khách, ánh mắt cũng muốn nói lời tạm bịêt nhưng lại gói gém trong sự im lặng, tôi bồi hồi lái xe đi, trong đầu tràn ngập những suy nghĩ rối ren.
Những ngày sau đó, tôi lại bù đầu với công việc, những dự án liên tiếp gặp trục trặc khiến tôi vô cùng mệt mỏi. Ở công ty đã bị rút kiệt sức lực, về đến nhà lại thui thủi một mình, tôi cảm thấy vô cùng buồn chán. Mấy lần tôi có gọi về hỏi han tình hình hai mẹ con Trúc ở quê, nhưng nói đuợc vài ba câu bỗng đâm ra hết chuyện, đành phải ngậm ngùi cúp máy. Những ngày này, mỗi khi ăn cơm cùng với mẹ, mẹ tôi lại nhắc khéo chuyện tôi nên sinh thêm con, để gia đình vui vẻ hơn. Truớc đây tôi cũng phản đối dữ dội lắm, nhưng quả thật, mỗi lần bắt gặp ánh mắt tuyệt vọng của mẹ là tôi không ghìm đuợc lòng. Dù sao mẹ tôi cũng chỉ có tôi là niềm tự hào duy nhất, nỗi mong mỏi của bà cũng ko phải là điều quá đáng. Chỉ là, nó hơi sai ở mặt thời điểm. Tôi luôn muốn cho bé Hân cảm nhận đc tình yêu thuơng mà bố mẹ dồn hết cho nó, chỉ hi vọng, một ngày nào đó phép màu xảy ra, nó sẽ tỉnh táo, biết bi bô gọi ba, gọi mẹ. Nhưng có những lúc tôi hòan tòan suy sụp và tuyệt vọng, và hình như bản thân tôi cũng muốn mình có thêm con, để trong lòng bớt đau đớn hơn khi nghĩ về bé Hân. Thật sự, tôi giằng xé dữ dội lắm. Tôi thuờng trấn an mẹ, bảo với bà rằng chuyện sinh thêm con tôi cần phải suy nghĩ thêm. Vả lại, không phải chuyện này do một mình tôi có thể quýêt định đuợc. Bởi vì, Hơn một năm nay Trúc uống thuốc tránh thai rất đều đặn.

Mấy hôm tôi gọi chơ vợ đều không liên lạc đựơc, rôi nóng ruột chỉ muốn về quê ngay xem đã xảy ra chuyện gì, nhưng tôi ko thể bỏ bê công ty vào lúc này đuợc, tôi không còn sự lựa chọn nào khác ngòai chờ đợi và chờ đợi… Tôi lo lắng, sợ sệt, với ý nghĩ, liệu vợ tôi có khi nào trong một phút suy nghĩ không thông suốt mà có ý định muốn rời xa tôi không? Tôi tự dằn vặt mình, tự trách bản thân ko tốt nên mọi chuyện càng ngày càng tiến tới bờ vực thẳm, khó mà cứu vãn đuợc.

Một buổi chiều thứ bảy, đột nhiên vợ gọi điện cho tôi nói rằng vợ đã đem con trở về nhà, tôi sung suớng phi xe về nhà ngay lập tức. Những ngày qua là những ngày thực sự mỏi mệt, là những ngày tôi có thời gian để tự nhìn nhận lại mọi thứ đã xảy ra, sau tất cả, điều tôi cần nhất vẫn chính là vợ và con, tôi mặc kệ ai nói gì về con tôi. Chỉ cần tôi cảm thấy hài lòng là đủ. Tôi đã quá cầu tòan, để rồi súyt nữa tôi đã đánh mất hạnh phúc của đời mình.

Vợ tôi nói, những ngày em tắt máy, ko liên lạc với tôi, mục đích là để cả hai suy nghĩ về tất cả mọi thứ, cả những chuyện liên quan tới tuơng lai, Trúc bảo tôi
– Em muốn anh có khoảng thời gian để nhìn nhận và tìm kiếm cho mình sự lựa chọn thích hợp nhất. Chỉ khi nào anh cảm thấy hài lòng với mọi thứ, thì khi ấy anh mới có thể tòan tâm tòan ý mà chăm sóc cho con đuợc.
Tôi đã nghĩ rất nhiều, là tôi sai, từ giờ tôi sẽ cố gắng sửa đổi. Tôi hứa với vợ sẽ ko màng đến lời nói của thiên hạ, tôi sẽ tự hào giới thịêu gia đình của mình cho những nguời bạn của tôi đuợc biết, tôi ko việc gì phải giấu giếm nữa.

Vợ tôi nuớc mắt lưng tròng ôm lấy vai tôi, em khóc trong hạnh phúc, em luôn mịêng nói
– Em tin anh sẽ làm đựơc!
Tôi bắt đầu học cách dỗ dành con, chăm sóc và tập tành làm một ông bố tốt. Tôi cảm thấy mình yêu con hơn, chứ ko hời hợt như lúc truớc nữa. Có lẽ đó là tình phụ – tử một thứ tình cảm rất thiêng liêng mà tôi cảm nhận đuợc. Tôi nhìn thấy niềm hân hoan trong mắt vợ. Có lẽ hơn hai năm chung sống với nhau, đến giờ tôi mới thấy khoé môi em đọng lại một nụ cuời.

Nhưng rồi, niềm vui ấy chẳng tồn tại bao lâu, khi một lần, đi dự họp lớp về, nhìn thấy bạn bè dẫn những đứa con thông minh xinh đẹp đi cùng, bọn chúng hồn nhiên nô đùa với nhau, còn tôi, tay tôi ôm một đứa bé với guơng mặt vô hồn, ngây dại, thi thoảng lại cuời một cách vô thức. Tôi đã nghĩ mình có thể làm đuợc, có thể gạt bỏ những ánh mắt ái ngại của bạn bè dành cho tôi ra khỏi đầu. Thậm chí, còn có đứa nói ác ý, nó bảo tôi giàu có thành đạt để làm gì, trong khi con cái không ra hồn. Lúc đó, không kìm đuợc cơn giận dữ, tôi đã lao vào cho thằng bạn một cú đấm trời giáng, làm hỗn lọan buổi tiệc và tôi lừ lừ bế con ra về truớc.
Thật đáng tiếc là lúc đó có rất nhiều nguời chứng kiến chuyện này, trong đó có cả vợ tôi.

Cách đây mấy ngày, khi nhận đc giấy báo mời họp lớp, sau khi đọc yêu cầu tham gia phải mang cả gia đình theo, để giới thịêu vợ con cho bạn bè biết mặt, tôi đã định không đi, nhưng Trúc động viên tôi nên tham gia, dù sao thì hai năm mới họp lớp một lần. Tôi tặc luỡi chấp thuận và dẫn theo cả vợ và con đi, như lúc trc đã hứa, tôi sẽ ko bao giờ coi bé Hân là nỗi tự ti nữa. Không ngờ, thằng bạn lâu năm ko gặp nó thấy hòan cảnh nhà tôi như vậy, nó cố tình xóay sâu vào nỗi đau của tôi, và đem con gái tôi ra làm trò cuời. Nếu ko có nguời can tôi ra, thì khi nãy tôi đã cho thằng khốn đó nát nhừ.
Càng nghĩ càng nóng máu, tôi ngồi lên xe tự bao giờ mà vẫn ko thể nổ máy cho xe chạy đi đuợc. Vợ tôi thấy tôi đang trong cơn nóng giận, cô ấy giữ im lặng. Tôi vô lý đổ lỗi cho vợ, tôi quay sang gắt gỏng.
– Tất cả là tại em ấy, anh đã nói là ko muốn đi rồi, em có biết chúng nó cuời anh thối mũi ra rồi không? Đang dưng lại mò đến làm trò cuời cho chúng nó. Điên thật!
– Em biết gìơ anh đang rất nóng, anh bình tĩnh lại đi, em xin lỗi, lẽ ra em ko nên khuyên anh đến đây.
Nhận ra mình hơi sai, tôi lấy lại đc cảm xúc, tôi hạ gịong
– Thôi ko nói nữa, về thôi!
Chẳng hiểu trời xui đất khiến thế nào, một hôm tôi gặp lại thằng bạn mà lần truớc đi họp lớp tôi đã ra tay đấm nó, hôm nay là ở không gian khác, tôi gặp nó sau quán nhậu. Ban đầu tôi định tránh mắt để hai thằng không đụng độ. Tôi biết tính nó, bao nhiêu năm học chung, nó vốn đã ghét tôi, cộng thêm cái vẻ ngạo nghễ, hiếu chiến kiểu gì chặm mặt với tôi cũng xảy ra chuỵên. Tôi uống vội cốc ruợu, hối hả đi ra quầy thanh tóan để chuồn về truớc, không ngờ do sơ ý tôi va vào nguời phục vụ bàn, khiến cho mấy món đồ nhằm cùng với ruợu trên khay rơi loảng xoảng, và hầu hết ánh mắt những nguời ngồi trong quán đều chú ý và nhìn về phía tôi. Thằng Hùng, kẻ thù ko đội trời chung với tôi cũng ko ngọai lệ. Nó đang cà kê khóac vai bá cổ mấy em xinh tuơi, nhìn thấy tôi, nó lập tức buông mấy em gái ra, ngất nguởng buớc ra chỗ tôi đang đứng. Tôi vội dúi ít tìên vào tay phục vụ coi như đền bù thịêt hại số đồ mà tôi vô ý làm hỏng, định bụng sẽ ra ngòai lấy xe về nhà ngay, nhưng thằng Hùng duờng như hiểu ý tôi muốn gì, nó vội chộp lấy cánh tay tôi, tỏ vẻ tay bắt mặt mừng giống như quen nhau lắm.
– A!!! Chào anh bạn cùng lớp, sao nhìn thấy bạn cũ mà lại chạy như ma đuổi thế? Có ai làm gì cậu đâu?
Tôi đành cự lại:
– Khi khác nói chuyện nhé, giờ tôi bận rồi, tôi phải về ngay.
– A ha!!! Lại viện lý do này lý do kia rồi, không phải vẫn còn giận mình chuyện hôm đi họp lớp đấy chứ? Thông cảm nhé, ruợu vào lời ra, chấp làm gì thằng say có đúng không?
Nói xong, nó ngóac miệng cuời hềnh hệch, tiếng nói của nó đủ lớn để mọi nguời chú ý. Tôi sát gần tai nó, nói nhỏ
– Giờ cậu say rồi đấy, về đi, đừng ồn ào nữa.
– Gì? Ai say? Tớ cực kì tỉnh táo nhé. Tớ hỏi cậu, cậu có còn giận tớ chuyện đó không? Cậu mà giận là tớ cứ lăn tăn mãi, không chịu đc.
Nó kéo tay tôi, ko cho tôi đi, tôi giả bộ nói là ko giận nó, trong khi tôi tím tái mặt mày, một khi đã để tôi ra tay thì điều đó chứng tỏ tôi ko thể tha thứ đc, nhưng tôi ko thể cứ dùng dằng với nó mãi. Tôi xuống gịong thở hiệp với nó
– Ừ, ko giận, xin lỗi vì hôm đó mình hơi nóng nảy, thôi mình đang bận, cậu để mình đi đi, hôm khác có dịp mình sẽ mời cậu một chầu thịnh sọan.

Nhưng tôi nhầm, với một kẻ ko biết điều như Hùng, nó nào dễ dàng buông tha cho tôi, đúng là chứng nào tật nấy, cái sự thù dai của nó ko bao giờ thay đổi, nó nhếch mép cuời, nhìn tôi vẻ khinh khi.
– Đuơng nhiên là phải thịnh sọan rồi, bạn tôi đuờng đuờng là giám đốc một doanh nghịêp có tiếng trên thuơng truờng, tiền để đâu cho hết, mời bạn bè một bữa đâu có thành vấn đề đúng không?
– Ừ, mình sẽ mời cậu sau, thế nhé, mình đi đây.
Cái vẻ mặt của nó khi nhìn tôi khiến tôi điên lắm, rõ ràng là nó muốn gây chiến, nhưng tôi ko còn là thằng thanh niên nông nổi nữa, ko thể cứ bạ đâu là hạ cẳng tay thuợng cẳng chân, vì danh dự của gia đình và của cả công ty, tôi nhịn nó hết nuớc hết cái.
Nó lại tiếp tục lải nhải
– Cậu còn nhớ ngày truớc cậu đã từng nói gì ko? Cậu nói sau này nhất định cậu phải là thằng sống sung suớng, thành đạt nhất trong đám con trai lớp mình. Thành đạt thì ai cũng nhìn thấy, nhưng mình thắc mắc một điều là…. Không biết có khi nào cậu cảm thấy sung suớng ko nhỉ? Ha ha!
Tôi tím mặt,tay nắm chặt:
– Cậu…..
– Vậy cho nên, ông bà ta có câu, đừng nói trứơc kẻo buớc ko qua, ai bảo ngày xưa cậu tuyên bố hùng hồn quá, thành thử ra mình cứ nhớ mãi và bây giờ mình cảm thấy rất tò mò, cậu có thể ko trả lời, nhưng đừng nhìn mình như thế!
– Cậu muốn gì?
– Ô, mình chả muốn gì cả, chỉ là tính mình hơi tò mò thôi. Mình đang băn khoăn, ko biết một kẻ cầu tòan như cậu, gặp phải hòan cảnh gia đình như thế cậu xử trí thế nào nhỉ?
– Việc nhà tôi không liên quan đến cậu, đừng có nhúng mũi sâu vào đời tư nhà nguời khác như vậy, ko hay đâu.
– Bạn bè quan tâm nhau một tí, sao cậu lại nhạy cảm như vậy nhỉ. Không thích thì thôi. Có sao đâu?
Nó ngả ngiêng nhe răng cuời với tôi. Nó vin vào vai tôi để tôi ko chạy đâu đuợc, tôi lạnh lùng ra lệnh
– bỏ ra!!!
Thằng Hùng mặc kệ thái độ ko đc vui vẻ của tôi nó cố tình trêu tức tôi. Nó bảo
– Thật ra thì mình không có ý trêu chọc gì cậu đâu, đừng có hiểu lầm, và đừng có nhìn mình hằn học như kẻ thù như thế. Thế này nhé, mình có quen một nguời bạn, làm trong trung tâm bảo trợ nguời khuyết tật, truờng hợp của con gái cậu, nên cho vào đó để họ chăm sóc. Việc của cậu chỉ là gửi tiền vào hàng tháng, thế là xong, đỡ phải nuôi nấng cho vất vả, sinh thêm đứa con khác, thông minh, khoẻ mạnh hơn, chẳng phải tốt hơn sao?

Lần này, dù trời có sập cũng không thể ngăn cản tôi nữa rồi, những lời nói đó thật độc ác, tôi ko ngờ nó có thể thốt ra đuợc, cơn thịnh nộ trong tôi lớn như một trận cùông phong, tôi vớ lấy chai bia trên bàn, dùng hết sức đâp vào đầu nó, mẹ kiếp, nó muốn chết thì tôi sẽ cho nó tọai nguyện.
Thằng Hùng bất ngờ bị cái chai táng mạnh vào đầu, nó ngã ra đất, máu ở trán chảy ròng ròng, nó mắt long sòng sọc nhìn tôi, luôn mịêng chửi thề:
– Thằng chó, mày dám đánh tao sao?
– Tao ko chỉ muốn đánh mày, tao còn muốn lấy cái mạng chó của mày nữa.
Tôi lao vào túm cổ nó và đấm.liên tiếp, nó phản kháng lại, hai thằng làm lọan quán nhậu, cho tới khi có bảo vệ chạy ra can ngăn, vì ẩu đả quá nghiêm trọng, tôi bị ngã vào mép bàn, hình như gãy tay, còn thằng Hùng máu me bé bét. Chúng tôi đuợc công an phuờng đưa đi sơ cứu, và lấy lời khai ngay tại bệnh vịên. Tôi chưa bao giờ hối hận khi ra tay đánh nó, việc hôm nay tôi làm, một lần nữa khẳng định rằng, tôi sẽ bảo vệ gia đình mình bằng mọi giá. Những kẻ như Hùng, tôi sẽ đích thân cho nó một bài học.

Cánh tay tôi đích thị là bị gãy, nó đựơc cố định trên sợi dây buộc vào cổ, tôi đau thể xác một thì đau trong lòng muời phần. Tôi bị phạt hành chính vì tội gây rối trật tự và cố ý gây thuơng tích cho nguời khác, nhưng công an xét thấy tôi cũng bị thương ko nhẹ nên cũng phiên phiến cho qua. Thằng Hùng rách đầu, gãy hai cái răng nên tạm thời qua khoa khác điều trị. Đúng là ” ếch chết tại mịêng”

Tôi gọi điện báo cho mẹ tôi biết tôi đang ở viện, trong điện thọai bà hốt hoảng giống như nghe chuyện gì đó chấn động lắm. Chưa đầy ba muơi phút sau cả mẹ tôi và Trúc đều có mặt. Nhìn thấy cánh tay tôi treo lủng lẳng truớc ngực, bà bật lên những tiếng xót xa. Phải rồi, mấy chục năm làm con của mẹ, có bao giờ tôi làm mình bị thuơng đến thế này đâu. Trúc cũng xót xa nhìn cái mặt đầy vết xuớc xát của tôi, nhưng em ko biểu lộ phô truơng như mẹ, em lặng lẽ múc cháo trong cặp lồng ra bát, nhẹ nhàng thổi cho nguội và bón cho tôi. Mẹ tôi ngồi bên cạnh săm soi xem tôi còn bị thuơng ở chỗ nào không. Bà liên tục chép miệng thở dài. Trúc hỏi tôi
– Anh còn đau nhiều không? Có gì để em gọi bác sĩ
– Anh không sao đâu, vài ngày là tay nó lành thôi mà.
Mẹ tôi bên cạnh chen vào
– Chả hiểu anh kiểu gì nữa, bao nhiêu tủôi rồi mà còn đi đánh nhau. Anh định vác cái bộ dạng này đến công ty chắc. Sao mà càng lớn càng ấu trĩ thế không biết
– Con biết, đánh nhau là ko hay, nhưng thằng khốn đó gây sự truớc với con đấy chứ.
– Nó gây sự gì, anh nói xem nào, truớc giờ đứa nào làm khó anh, anh ko dùng cách này thì dùng cách khác, chưa từng thấy gây thuơng tích cho nguời ta.
– Thì nó bảo rằng bé Hân ko bình thuờng, nó chế nhạo bé Hân trc bao nhiêu người, nó còn dám giới thịêu bé Hân vào trường khuyết tật. Con hận ko thể lấy cái mạng chó của nó. Đánh nó như thế còn nhẹ đấy .
Tôi tuởng mẹ tôi sẽ đồng cảm cho nỗi lòng của tôi, ai ngờ bà nổi giận cho rằng tôi suy nghĩ không bằng đứa trẻ lên ba.
– Anh phải chấp nhận, đó là sự thật. Nguời ta chỉ nói sự thật, hà cớ gì anh ra tay với nguời ta.
Mẹ, mẹ nói thế là sao? Mẹ bênh nguời ngòai à, nó đang nhạo báng cháu nội của mẹ, mẹ ko thấy xót xa sao?
– Xót? Anh có biết ngòai kia có biết bao nhiêu kẻ giống như thằng đó không? Bọn chúng chỉ chực nhìn thấy người ta đau khổ là chúng nó lao vào mổ xẻ như một lũ kền kền, bơỉ vì nếu ko hơn đc ng khác, cách dễ dàng nhất là bọn chúng tìm ra điểm yếu của đối phuơng để dìm đối phuơng xúông bùn, anh có khả năng bịt mồm hết bọn chúng không? Anh đánh đuợc bao nhiêu nguời?
Mẹ tôi nói đúng, tôi không có khả năng bịt hết miệng đời nhưng chí ít, tôi phải có động thái để bảo vệ gia đình nho của mình. Tôi không cho phép ai đuợc làm tổn thuơng con gái tôi. Nó đã chịu quá nhiều đau đớn rồi. Tôi rất sợ, sợ một ngày nào đó, cả thế giới quay lưng lại với con, thì liệu một nguời cha như tôi có đủ bản lĩnh để che chở cho con. Cái xã hội này, ai cũng muốn nhìn thấy nguời khác rơi xuống vực thẳm, còn họ thì đứng ở trên, cuời hả hê.
Mẹ tôi, miệng luỡi sắc sảo, thậm chí nhiều lúc tôi còn cảm thấy bà khá vô tình. Tôi không biết, lịêu trong lòng bà có bao giờ coi con gái tôi là cháu nội của bà không? Đến lúc này, không thể chịu đuợc những ấm ức trong lòng, tôi hỏi bà
– Con hỏi câu này, mẹ phải trả lời thật cho con biết, mẹ…. Có coi bé Hân là cháu nội của mẹ không?
– Anh không thấy mình đang hỏi thừa sao?
– Con nghĩ con không hỏi thừa đâu, con muốn nghe câu trả lời từ mẹ.
– Việc này có thay đổi đuợc số phận của con gái anh không?
– Mẹ không trả lời, nghĩa là mẹ thừa nhận, suy nghĩ của con là đúng.
Mẹ tôi không đáp, cái im lặng của bà đã trả lời cho tôi biết, tôi đau xót trong lòng, vợ tôi cũng lặng thinh, chua chát cúi đầu, nỗi đau này , vuợt quá sức chịu đựng của tôi. Chưa khi nào tôi cảm thấy bất lực như vậy. Tôi bật lên mấy câu trách móc
– Mẹ thật tàn nhẫn!!! Mẹ về đi, Trúc ở đây với con là đủ rồi.
Mẹ tôi ngập ngừng nhưng rồi bà cũng dứt khóat đứng dậy, truớc khi đi, bà dặn lại
” Khi nào anh xuất viện, chúng ta sẽ có buổi họp gia đình”

Mẹ tôi đi khỏi, trong lòng tôi càng nặng trĩu hơn. Mẹ tôi, nguời mà tôi hết mực kính trọng, hôm nay đã làm tôi tổn thuơng ghê gớm. Trúc cần mẫn múc chỗ cháo khác đưa cho tôi, vì tô cháo khi nãy đã nguội ngắt. Tôi thật tình không muốn ăn, tô hỏi vợ.
– Có phải, ở nhà, mẹ cũng đối xử với em và bé Hân như thế này đúng không?
Vợ tôi im lặng, bặm môi nhìn tô cháo. Tôi hiểu rồi, thì ra bao lâu nay tôi không hề hay biết, vợ tôi đã phải nghe biết bao nhiêu lời tàn nhẫn, độc ác từ mẹ tôi. Nhưng em hòan tòan nhịn nhục, chưa bao giờ em hé răng than vãn với tôi nửa lời, còn tôi, cứ ngô nghê cho rằng mọi thứ vẫn ổn. Tôi đúng là một thằng chồng ngu ngốc, bạc nhuợc.
– Tại sao em không nói với anh? Em chọn cách im lặng chịu đựng, tại sao em lại làm khổ mình như thế?
– Không sao đâu, dù mẹ nói thế nhưng em tin là bà cũng thuơng cháu mà, em không múôn anh và mẹ nảy sinh cãi vã. Mẹ chỉ có mình anh là con trai,em….
– Em đừng có hiền lành như thế nữa có đuợc không? Em đừng có nghĩ cho nguời khác như thế, em nghĩ cho bản thân mình đi, em sống vì em đi, nh cảm thấy mình hèn lắm, cứoi em về, chỉ mang cho em tòan nuớc mắt và đau khổ. Em ko xứng đáng với em….
Lần đầu tiên tôi bật khóc truớc mặt vợ, tôi cứ nức nở như một đứa trẻ cần đuợc dỗ dành. Tại sao? Tại sao bất hạnh lại đổ lên gia đình tôi, tại sao không chọn một ai khác mà lại chọn con gái tôi?
Vợ tôi ôm lấy tôi, em cũng thổn thức theo tôi, em nói.
– Mọi thứ rồi sẽ ổn thôi. Em rất hạnh phúc mà, anh đừng nghĩ ngợi nhiều, chí ít em vẫn còn có một nguời chồng yêu thuơng vợ con ở bên cạnh, những lỗi lầm cứ bỏ qua hết đi, chỉ cần mình sống tốt cho tuơng lai là đuợc.
Những lời nói của vợ có sức mạnh vô cùng lớn, tôi đuợc xoa dịu hơn. Không biết kiếp truớc tôi đã tu thế nào mà kiếp này tôi lấy đuợc một nguời vợ tốt như em, cả cuộc đời này, tôi nhất định sẽ không phụ em.

Tôi phải ở viện theo dõi một tuần, mẹ tôi cũng không đến thăm tôi kể từ hôm ấy, tôi cũng không muốn gặp bà nữa. Tôi tính xuất viện về, vợ chồng tôi sẽ dọn ra ngòai ở.
Cả tuần nay, tôi ko đến công ty đuợc, hầu hết thời gian tôi đều tuơng tác công việc qua máy tính. Bé Hân vợ tôi giao cho gíup việc trông, còn mình vợ tất tả chạy đi chạy lại chăm tôi. Lắm lúc, nhìn dáng nguời gầy nhỏ của vợ, bê từng thau nuớc rửa mặt cho chồng, tôi không kìm đựơc xúc động. Tôi chợt hối hận vì có một thời gian vì buồn chán mà suýt nữa tôi đã ngã vào vòng tay của thư kí riêng, nguời đã cố gắng tiếp cận và dụ dỗ tôi. Cũng may, chút lý trí còn sót lại, nếu không, tôi sẽ hối hận đến chết.

Ở mãi trong phòng bệnh, thấy bí bách, vợ đưa tôi ra sân truớc của bệnh viện dạo chơi cho khuây khỏa. Mấy ngày ở lại đây, sao tôi thấy yên bình thế? Tôi chỉ muốn có cuộc sống phẳng lặng, nhưng sao sóng gío cứ lần luợt kéo đến, lay đổ ý chí của tôi, còn muốn phá hỏng hôn nhân của tôi nữa.

Tôi lại gặp thằng Hùng ở sân bệnh viện, nó bị khâu vết to tướng ở trên đầu, thêm hàm răng khuyết mất hai cái, nhưng có vẻ nó vẫn chưa biết sợ. Vợ tôi nhìn thấy Hùng, dường như hiểu sắp có chuyện xảy ra nên em hấp tấp kéo tôi về phòng. Thằng Hùng vỗ tay đôm đốp, nhìn tôi cuời khẩy. Tôi nóng mắt gằn lên.
– Mày cuời cái gì?
– Tao vui thì tao cuời thôi, mày cảm thấy nhột à?
– Mày nên nhớ mày đã mất hai cái răng rồi, truớc khi cuời cũng nên soi mặt mày vào guơng xem có dễ trông không?
Trúc lay tôi nói nhỏ
– Mình đi thôi anh
Thằng Hùng tiến lại truớc mặt tôi, vẫn cái thái độ nham nhở, nó đáp
– Răng gãy thì có thể làm lại, nhưng có những thứ dù mất cả đời cũng không thể làm lại đâu. Mày hiểu không?
– Mày!!!…. Mày có tin mày sẽ phải gánh chịu khẩu nghiệp mày gây ra không Hùng? Những lời nói của mày, sẽ có trời phật chứng giám, để xem mày duơng dương tự đắc đuợc bao lâu. Quả báo, thuờng đến muộn. Tao tin vào điều đó.
Nó xám mặt, nhưng ngay lập tức nó cự lại đuợc
– Hình như nguời đang nhận quả báo là mày mà Bình, tao vẫn đang chờ quả báo tìm đến tao đây, nhưng trong thời gian chờ đợi, tao sẽ chống mắt lên xem mày có bản lĩnh đẻ ra những đứa con bình thường, hay lại giống chị nó. Ha ha.
Dù chỉ còn một cánh tay lành lặn, tôi cũng muốn nện cho thằng khốn này một trận, tôi muốn lắm, tôi muốn giết nó ngay. Vợ tôi quả quýêt lôi tôi đi, cơn giận dữ trong lòng tôi ko sao ghìm xúông đuợc.
– Em bỏ anh ra, anh phải xử lý nó
– Em xin anh đấy, anh bình tĩnh lại đi,tay anh còn chưa lành hẳn, anh còn muốn ở lại đây đến bao giờ
– Nhưng mà anh không chịu đuợc, dù có thành thằng tàn phế anh cũng phải cho nó một bài học. Thằng này chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.
– Tại sao anh phải khổ vì lời nói của nguời khác như thế? Nếu em giống anh, thì lịêu hơn một năm nay em có sống nổi không?
– Nhưng mà em khác, anh khác
– Chúng ta khác nhau ở điểm nào, em cũng là con nguời, em cũng có trái tim, em cũng có cảm xúc. Nhưng em có thể trút giận vào ai đuợc đây?
Gịong của vợ run run, vợ tôi bỏ đi truớc, em nói
– Nếu anh muốn đánh nguời ta, thì anh cứ làm đi, em ko cản đâu.

Tôi lặng nguời nhìn bóng vợ liêu xiêu trong một buổi chìêu đông lạnh ngắt. Tự dưng tôi chẳng muốn đi đánh ai nữa. Tôi lững thững buớc dọc hành lang trở về phòng bệnh.

Từ khóa




TIN HOT

Error: Feed has an error or is not valid