Nếu Đuợc Chọn Lại, Em Có Lấy Anh Không Phần 4

26/10/2016

Cuộc sống của tôi nó trôi đi một cách vô nghĩa. Tôi tìm các thú vui khác để tiêu khiển cho qua ngày đọan tháng. Có những cô gái theo đuổi tôi, họ nói tôi không có trái tim, tôi ko biết rung động truớc họ, những nguời con gái đẹp. Đuơng nhiên là tôi có bị cái đẹp làm xáo trộn, nhưng tôi có thể làm gì?chẳng lẽ lại đến bên họ, vùi dập Trúc để cô ấy đau khổ thêm? Tôi không làm đuợc, mẹ tôi nói, kể từ ngày đứa con gái ra đời, gia đình tôi như nhận một bản án tử. Bản thân bà cũng phải suy nghĩ rất nhiều. Đúng vậy, ai cũng mệt mỏi nhưng chẳng ai nói ra. Trúc âm thầm bế con đi khắp các bệnh viện trong thành phố, đi đến những nhà châm cứu giỏi, không một nơi nào mà em chưa từng thử qua. Mòn gót hơn một năm nay ở khắp nơi, ko biết có khi nào em mệt mỏi và muốn gục ngã hay ko? Mỗi lần đi là mỗi lần hi vọng, nhưng rồi lại thất vọng trở về. Con bé gần một tuổi ruỡi mà mà guơng mặt lúc nào cũng đờ đẫn, ko phản ứng đc với thế giới xung quanh. Có những lúc tôi tặc luỡi nói với vợ, số trời đã định, hai vợ chồng mình chỉ còn biết cách chấp nhận. Có làm thế nào thì con mình cũng ko thể giống như bao đứa trẻ khác đuợc. Nhưng vợ tôi chưa bao giờ bỏ cuộc. Em nói dù có phải đi bao nhiêu nơi, chữa ở bao nhiêu chỗ, thì em cũng sẽ ko nản lòng. Tôi thấy sự quýêt tâm nơi vợ, cũng ko nỡ lòng nào dập tắt hi vọng của cô ấy.

Hôm nay đột nhiên vợ muốn tôi đưa hai mẹ con đi siêu thị mua sắm. Đây là điều ko tuởng, bởi lẽ kể từ ngày sinh bé Hân, gia đình chúng tôi chưa ra ngòai lần nào. Lúc nào Trúc cũng cho con ở trong phòng, họăc thi thoảng bế con ra vuờn hoa chơi. Em lúc nào cũng lén lút chăm con, thậm chí còn ko dám bế con đứng truớc mặt mẹ tôi, sợ mẹ tôi buồn, hơn nữa mẹ tôi lại hay có tính đổ lỗi, kiểu gì bà cũng nói mấy câu đau lòng. Đến cả gíup việc em cũng ko muốn để họ chăm sóc con, tất cả việc chăm con là do một tay em tự làm.

Tôi ngạc nhiên hỏi, thì em bảo
– Truớc đây, em cứ nghĩ mình và con sẽ ko bao giờ buớc chân ra ngòai nữa. Nhưng nghĩ lại, bé Hân nhà mình đã thịêt thòi, nếu cứ nhốt con trong bốn bức tuờng thì bệnh sẽ nặng thêm, em muốn cho con ra ngòai, tiếp xúc nhiều với cuộc sống, biết đâu con sẽ có tiến triển tốt.

Tôi nghe vợ nói thấy cũng có lý nên gật đầu đồng ý ngay. Tôi hăm hở thu xếp một vài thứ đồ bỏ vào túi xách cho vợ. Đuợc đi chơi cùng cả hai mẹ con, tôi đỡ phải tìm cách giết thời gian để mau chóng qua một ngày cuối tuần tẻ nhạt.

Mẹ tôi thấy tôi xách túi đồ xuống, bà hỏi..

– Đi đâu mà túi nọ túi kia kỉnh lỉnh thế?

– À, con đưa bé Hân với vợ đi siêu thị sắm ít đồ dùng ấy mà!!!

Bà nhìn lên gác, tròn mắt hỏi tôi

– gì? Anh đưa vợ với con đi chơi á?

– Vâng, sao mẹ lại ngạc nhiên như thế nhở, cuối tuần ngày nghỉ cả nhà đi chơi thì có làm sao?

Mẹ tôi cuời nhạt, bảo..
– Nó là bình thuờng, nhưng là đối với gia đình khác. Đằng này….đem con ra ngòai chỉ tổ để nguời ta bàn tán chỉ chỏ thôi chứ đẹp đẽ gì mà phô ra?

Trúc bế con xuống đứng đằng sau tôi tự lúc nào, có lẽ em đã nghe thấy hết những gì mẹ tôi nói. Mắt em thoáng buồn, em nói với mẹ..
– Xin phép mẹ cho con đưa bé Hân đi chơi, chúng con sẽ về sớm ạ.

Mẹ tôi không đáp, nhưng thái độ chẳng phản đối, chẳng đồng tình. Tôi sót ruột kéo tay vợ – Đi thôi em!

Ngồi trên ô tô, vợ tôi chỉ im lặng nhìn ra bên ngòai, tôi nói

– Mẹ hay sỗ nói, em đừng để ý, vả lại, dù nói thế nào thì mẹ vẫn thuơng bé Hân nhà mình. Bà nói thế cũng chỉ vì ….

– Em hiểu mà, em đâu trách gì mẹ đâu.

– Vậy tại sao em lại buồn thế?

– Không, chỉ là… Lâu lắm rồi em mới có cảm giác bản thân đuợc thả lỏng, những lần vợ chồng mình đi với nhau, hầu hết là đến bệnh viện, cảm giác rất nặng nề. Lần này thì khác, em cảm thấy cảm giác này rất lạ.

– Vậy thì hôm nay cả nhà mình sẽ đi chơi thật vui vẻ, bù đắp cho những tháng ngày em phải sống trong u buồn, mệt mỏi. Đuợc không?

Vợ khẽ mỉm cuời gật đầu, cảm giác bình yên đến lạ….

Chìêu cúôi tuần nên siêu thị rất đông, các gia đình đều đưa con em mình đi chơi, đi mua sắm. Trúc hào hứng cho con đến khu vui chơi, các màu đèn led xanh đỏ. Bé Hân có vẻ nhận thức đc một chút, mỗi khi thấy trò chơi hay là con bé chớp mắt liên tục. Trúc vui lắm, em đi không biết mệt là gì. Sau đó thì chúng tôi đi ăn, và cúôi cùng là vào trong sắm một chút đồ. Mấy tiếng đồng hồ đi liên tục, chân tôi mỏi nhừ, Trúc cũng thấm mệt, chúng tôi nghỉ tạm ở ghế. Tôi hỏi
– Em thấy vui không?.

– vui lắm anh ạ, vui hơn nữa là bé Hân đã có chút phản ứng với các hiện tuợng xung quanh. Nếu biết con cũng hào hứng như thế, thì em nên đưa con đi chơi sớm hơn.

– Vậy thì từ giờ, cứ hễ cuối tuần nào rảnh, anh sẽ đưa hai mẹ con đi.

– Tốt quá, nhưng mà….

– Em sợ mẹ ko đồng ý đúng không? Yên tâm đi, mẹ ko nhỏ nhặt tới mức ấy đâu, nếu bà biết bé Hân thích đi thì chẳng có lý do gì để bà cấm cản cả.

– a, anh bế con gíup em, em đi vào nhà vệ sinh một lát, em quay ra liền, anh cứ ngồi đây chờ em nhé.

Vợ tôi lật đật đứng dậy, rảo buớc về phía dãy nhà vệ sinh. Tôi ôm con vào lòng, con bé hôm nay ngoan lắm, không quấy khóc gì cả. Nhìn cái dáng vẻ hấp tấp của Trúc, tôi cảm thấy đau nhói trong lòng, trứoc đây em làm gì cũng từ từ chậm rãi, còn giờ đây, ngay cả việc đi giải quýêt nhu cầu của bản thân em cũng vội vội vàng vàng. Mái tóc dài ngày xưa giờ lúc nào cũng búi lên cho gọn, bộ váy công sở tôn body thuở nào đã nhuờng chỗ cho bộ quần áo rộng thùng thình, mất dáng, thậm chí còn nhăn nhúm. Nhìn lại tôi, lúc nào cũng đc vợ chuẩn bị cho là luột thơm tho. Đúng là cuộc đời, đúng là số phận dễ dàng biến nguời ta trở lên khác đi, tiều tụy đi một cách dễ dàng……. Tôi tự thở than, thầm nhủ lát nữa sẽ dẫn vợ đi mua mấy bộ đồ mới.

Đang miên man suy nghĩ tôi chợt giật thọt mình khi có ai đó vỗ mạnh vào vai. Tôi quay lại nhìn xem đó là ai, chợt nguời đó reo lên.

– Đúng rồi, là Bình … Cậu đích thị à Bình rồi.
Tôi ngơ ngác
– Cậu là?
– Thằng quỷ này, mình là Nam, ngồi cùng cậu súôt mấy năm cấp ba, chơi đá bóng cùng súôt mà cậu nỡ quên à?
– À, là Nam cá sấu, mặt mụn chi chít hồi xưa đây mà, bây giờ mặt nhẵn đẹp trai mình ko nhận ra là phải rồi.
Gã cuời hô hố tỏ vẻ hài lòng lắm. Nam ngày trứoc chơi với tôi rất thân, học xong cấp 3 cậu ta theo gia đình sang Úc ở, và theo học bên đó luôn, chúng tôi ko liên lạc từ đó, tính đến nay cũng đã chục năm, không ngờ tôi lại đc gặp nó ở đây.

Nam thấy tôi bế một đứa nhỏ trên tay, nó cuời cuời rồi trêu tôi.

– Đã lấy vợ, con lớn bằng từng này rồi à? Vợ cậu đâu rồi? Bé dễ thuơng thế, mà sao ko đặt con xuống, cứ giữ khư khư như ôm trứng ấy thế.

Tôi lúng túng ko kịp trả lời, thì Nam lại e dè nhìn tôi, sau khi bắt gặp ánh mắt ngây dại của con gái tôi, và sau cái nắm tay của cậu ta mà bé Hân ko phản ứng.

– Này Bĩnh hình như đứa bé bị…..

Tôi luống cuống ko biết phải chống đỡ như thế nào. Không hiểu sao, lúc ấy tôi có thể thốt ra đuợc một câu rất bất nhẫn.

– Đứa bé ko phải con mình, mình đuợc một cô nhờ bế hộ để đi vệ sinh thôi, lát nữa là cô ấy ra thôi ấy mà!!!
Nam cuời khà khà, vỗ vai tôi nói.
– Tuởng là con của cậu, làm.mình hết hồn. Nói thật, trông cậu khoẻ mạnh thông minh thế này, sao có thể sinh ra đứa bị như này đc chứ. Đúng không?

Lời nói bông đùa của Nam chợt làm tôi khó xử, mịêng tôi đắng ngắt.

– Anh gì ơi, em xong rồi, anh đưa con cho em bế ạ, cảm ơn anh đã trông bé hộ em.

Tôi giật mình lần nữa, câu nói ấy là vợ tôi nói với tôi. Mắt cô ấy long lanh tòan nuớc mắt, chỉ trực rơi xuống vỡ òa. Giây phút ấy tôi thấy mình có lỗi vô cùng. Tôi nhùng nhằng ko đưa con cho em, gịong em nghẹn lại, em nói
– Xin lỗi vì mẹ con em làm phiền đến anh, anh có vịêc thì cứ đi đi ạ.

Có kẽ nào Trúc đã nghe thấy hết, những lời nói ác độc của tôi khi nãy có khi nào em đã chứng kiến hết.

Vợ bế con từ trên tay tôi, vội vã quay đi, tôi bần thần đứng nhìn em buớc ra ngòai, vẫy vội chiếc taxi, tôi rất muốn chạy theo để giải thích, nhưng con quỷ sĩ diện trong tôi nổi lên và kéo tôi lại.

– Mình và cậu ra làm ly cà phê đi, lâu lắm rồi ko gặp cậu, hẳn là có nhiều chuyện để nói lắm.

Tôi bị Nam kéo đi, trong đầu tôi trống rỗng. Tôi đã làm gì thế này? Con tôi mà tôi ko dám nhận. Tôi ko xứng đáng làm nguời nữa rồi.
Cuộc sống của tôi nó trôi đi một cách vô nghĩa. Tôi tìm các thú vui khác để tiêu khiển cho qua ngày đọan tháng. Có những cô gái theo đuổi tôi, họ nói tôi không có trái tim, tôi ko biết rung động truớc họ, những nguời con gái đẹp. Đuơng nhiên là tôi có bị cái đẹp làm xáo trộn, nhưng tôi có thể làm gì?chẳng lẽ lại đến bên họ, vùi dập Trúc để cô ấy đau khổ thêm? Tôi không làm đuợc, mẹ tôi nói, kể từ ngày đứa con gái ra đời, gia đình tôi như nhận một bản án tử. Bản thân bà cũng phải suy nghĩ rất nhiều. Đúng vậy, ai cũng mệt mỏi nhưng chẳng ai nói ra. Trúc âm thầm bế con đi khắp các bệnh viện trong thành phố, đi đến những nhà châm cứu giỏi, không một nơi nào mà em chưa từng thử qua. Mòn gót hơn một năm nay ở khắp nơi, ko biết có khi nào em mệt mỏi và muốn gục ngã hay ko? Mỗi lần đi là mỗi lần hi vọng, nhưng rồi lại thất vọng trở về. Con bé gần một tuổi ruỡi mà mà guơng mặt lúc nào cũng đờ đẫn, ko phản ứng đc với thế giới xung quanh. Có những lúc tôi tặc luỡi nói với vợ, số trời đã định, hai vợ chồng mình chỉ còn biết cách chấp nhận. Có làm thế nào thì con mình cũng ko thể giống như bao đứa trẻ khác đuợc. Nhưng vợ tôi chưa bao giờ bỏ cuộc. Em nói dù có phải đi bao nhiêu nơi, chữa ở bao nhiêu chỗ, thì em cũng sẽ ko nản lòng. Tôi thấy sự quýêt tâm nơi vợ, cũng ko nỡ lòng nào dập tắt hi vọng của cô ấy.

Hôm nay đột nhiên vợ muốn tôi đưa hai mẹ con đi siêu thị mua sắm. Đây là điều ko tuởng, bởi lẽ kể từ ngày sinh bé Hân, gia đình chúng tôi chưa ra ngòai lần nào. Lúc nào Trúc cũng cho con ở trong phòng, họăc thi thoảng bế con ra vuờn hoa chơi. Em lúc nào cũng lén lút chăm con, thậm chí còn ko dám bế con đứng truớc mặt mẹ tôi, sợ mẹ tôi buồn, hơn nữa mẹ tôi lại hay có tính đổ lỗi, kiểu gì bà cũng nói mấy câu đau lòng. Đến cả gíup việc em cũng ko muốn để họ chăm sóc con, tất cả việc chăm con là do một tay em tự làm.

Tôi ngạc nhiên hỏi, thì em bảo
– Truớc đây, em cứ nghĩ mình và con sẽ ko bao giờ buớc chân ra ngòai nữa. Nhưng nghĩ lại, bé Hân nhà mình đã thịêt thòi, nếu cứ nhốt con trong bốn bức tuờng thì bệnh sẽ nặng thêm, em muốn cho con ra ngòai, tiếp xúc nhiều với cuộc sống, biết đâu con sẽ có tiến triển tốt.

Tôi nghe vợ nói thấy cũng có lý nên gật đầu đồng ý ngay. Tôi hăm hở thu xếp một vài thứ đồ bỏ vào túi xách cho vợ. Đuợc đi chơi cùng cả hai mẹ con, tôi đỡ phải tìm cách giết thời gian để mau chóng qua một ngày cuối tuần tẻ nhạt.

Mẹ tôi thấy tôi xách túi đồ xuống, bà hỏi..

– Đi đâu mà túi nọ túi kia kỉnh lỉnh thế?

– À, con đưa bé Hân với vợ đi siêu thị sắm ít đồ dùng ấy mà!!!

Bà nhìn lên gác, tròn mắt hỏi tôi

– gì? Anh đưa vợ với con đi chơi á?

– Vâng, sao mẹ lại ngạc nhiên như thế nhở, cuối tuần ngày nghỉ cả nhà đi chơi thì có làm sao?

Mẹ tôi cuời nhạt, bảo..
– Nó là bình thuờng, nhưng là đối với gia đình khác. Đằng này….đem con ra ngòai chỉ tổ để nguời ta bàn tán chỉ chỏ thôi chứ đẹp đẽ gì mà phô ra?

Trúc bế con xuống đứng đằng sau tôi tự lúc nào, có lẽ em đã nghe thấy hết những gì mẹ tôi nói. Mắt em thoáng buồn, em nói với mẹ..
– Xin phép mẹ cho con đưa bé Hân đi chơi, chúng con sẽ về sớm ạ.

Mẹ tôi không đáp, nhưng thái độ chẳng phản đối, chẳng đồng tình. Tôi sót ruột kéo tay vợ – Đi thôi em!

Ngồi trên ô tô, vợ tôi chỉ im lặng nhìn ra bên ngòai, tôi nói

– Mẹ hay sỗ nói, em đừng để ý, vả lại, dù nói thế nào thì mẹ vẫn thuơng bé Hân nhà mình. Bà nói thế cũng chỉ vì ….

– Em hiểu mà, em đâu trách gì mẹ đâu.

– Vậy tại sao em lại buồn thế?

– Không, chỉ là… Lâu lắm rồi em mới có cảm giác bản thân đuợc thả lỏng, những lần vợ chồng mình đi với nhau, hầu hết là đến bệnh viện, cảm giác rất nặng nề. Lần này thì khác, em cảm thấy cảm giác này rất lạ.

– Vậy thì hôm nay cả nhà mình sẽ đi chơi thật vui vẻ, bù đắp cho những tháng ngày em phải sống trong u buồn, mệt mỏi. Đuợc không?

Vợ khẽ mỉm cuời gật đầu, cảm giác bình yên đến lạ….

Chìêu cúôi tuần nên siêu thị rất đông, các gia đình đều đưa con em mình đi chơi, đi mua sắm. Trúc hào hứng cho con đến khu vui chơi, các màu đèn led xanh đỏ. Bé Hân có vẻ nhận thức đc một chút, mỗi khi thấy trò chơi hay là con bé chớp mắt liên tục. Trúc vui lắm, em đi không biết mệt là gì. Sau đó thì chúng tôi đi ăn, và cúôi cùng là vào trong sắm một chút đồ. Mấy tiếng đồng hồ đi liên tục, chân tôi mỏi nhừ, Trúc cũng thấm mệt, chúng tôi nghỉ tạm ở ghế. Tôi hỏi
– Em thấy vui không?.

– vui lắm anh ạ, vui hơn nữa là bé Hân đã có chút phản ứng với các hiện tuợng xung quanh. Nếu biết con cũng hào hứng như thế, thì em nên đưa con đi chơi sớm hơn.

– Vậy thì từ giờ, cứ hễ cuối tuần nào rảnh, anh sẽ đưa hai mẹ con đi.

– Tốt quá, nhưng mà….

– Em sợ mẹ ko đồng ý đúng không? Yên tâm đi, mẹ ko nhỏ nhặt tới mức ấy đâu, nếu bà biết bé Hân thích đi thì chẳng có lý do gì để bà cấm cản cả.

– a, anh bế con gíup em, em đi vào nhà vệ sinh một lát, em quay ra liền, anh cứ ngồi đây chờ em nhé.

Vợ tôi lật đật đứng dậy, rảo buớc về phía dãy nhà vệ sinh. Tôi ôm con vào lòng, con bé hôm nay ngoan lắm, không quấy khóc gì cả. Nhìn cái dáng vẻ hấp tấp của Trúc, tôi cảm thấy đau nhói trong lòng, trứoc đây em làm gì cũng từ từ chậm rãi, còn giờ đây, ngay cả việc đi giải quýêt nhu cầu của bản thân em cũng vội vội vàng vàng. Mái tóc dài ngày xưa giờ lúc nào cũng búi lên cho gọn, bộ váy công sở tôn body thuở nào đã nhuờng chỗ cho bộ quần áo rộng thùng thình, mất dáng, thậm chí còn nhăn nhúm. Nhìn lại tôi, lúc nào cũng đc vợ chuẩn bị cho là luột thơm tho. Đúng là cuộc đời, đúng là số phận dễ dàng biến nguời ta trở lên khác đi, tiều tụy đi một cách dễ dàng……. Tôi tự thở than, thầm nhủ lát nữa sẽ dẫn vợ đi mua mấy bộ đồ mới.

Đang miên man suy nghĩ tôi chợt giật thọt mình khi có ai đó vỗ mạnh vào vai. Tôi quay lại nhìn xem đó là ai, chợt nguời đó reo lên.

– Đúng rồi, là Bình … Cậu đích thị à Bình rồi.
Tôi ngơ ngác
– Cậu là?
– Thằng quỷ này, mình là Nam, ngồi cùng cậu súôt mấy năm cấp ba, chơi đá bóng cùng súôt mà cậu nỡ quên à?
– À, là Nam cá sấu, mặt mụn chi chít hồi xưa đây mà, bây giờ mặt nhẵn đẹp trai mình ko nhận ra là phải rồi.
Gã cuời hô hố tỏ vẻ hài lòng lắm. Nam ngày trứoc chơi với tôi rất thân, học xong cấp 3 cậu ta theo gia đình sang Úc ở, và theo học bên đó luôn, chúng tôi ko liên lạc từ đó, tính đến nay cũng đã chục năm, không ngờ tôi lại đc gặp nó ở đây.

Nam thấy tôi bế một đứa nhỏ trên tay, nó cuời cuời rồi trêu tôi.

– Đã lấy vợ, con lớn bằng từng này rồi à? Vợ cậu đâu rồi? Bé dễ thuơng thế, mà sao ko đặt con xuống, cứ giữ khư khư như ôm trứng ấy thế.

Tôi lúng túng ko kịp trả lời, thì Nam lại e dè nhìn tôi, sau khi bắt gặp ánh mắt ngây dại của con gái tôi, và sau cái nắm tay của cậu ta mà bé Hân ko phản ứng.

– Này Bĩnh hình như đứa bé bị…..

Tôi luống cuống ko biết phải chống đỡ như thế nào. Không hiểu sao, lúc ấy tôi có thể thốt ra đuợc một câu rất bất nhẫn.

– Đứa bé ko phải con mình, mình đuợc một cô nhờ bế hộ để đi vệ sinh thôi, lát nữa là cô ấy ra thôi ấy mà!!!
Nam cuời khà khà, vỗ vai tôi nói.
– Tuởng là con của cậu, làm.mình hết hồn. Nói thật, trông cậu khoẻ mạnh thông minh thế này, sao có thể sinh ra đứa bị như này đc chứ. Đúng không?

Lời nói bông đùa của Nam chợt làm tôi khó xử, mịêng tôi đắng ngắt.

– Anh gì ơi, em xong rồi, anh đưa con cho em bế ạ, cảm ơn anh đã trông bé hộ em.

Tôi giật mình lần nữa, câu nói ấy là vợ tôi nói với tôi. Mắt cô ấy long lanh tòan nuớc mắt, chỉ trực rơi xuống vỡ òa. Giây phút ấy tôi thấy mình có lỗi vô cùng. Tôi nhùng nhằng ko đưa con cho em, gịong em nghẹn lại, em nói
– Xin lỗi vì mẹ con em làm phiền đến anh, anh có vịêc thì cứ đi đi ạ.

Có kẽ nào Trúc đã nghe thấy hết, những lời nói ác độc của tôi khi nãy có khi nào em đã chứng kiến hết.

Vợ bế con từ trên tay tôi, vội vã quay đi, tôi bần thần đứng nhìn em buớc ra ngòai, vẫy vội chiếc taxi, tôi rất muốn chạy theo để giải thích, nhưng con quỷ sĩ diện trong tôi nổi lên và kéo tôi lại.

– Mình và cậu ra làm ly cà phê đi, lâu lắm rồi ko gặp cậu, hẳn là có nhiều chuyện để nói lắm.

Tôi bị Nam kéo đi, trong đầu tôi trống rỗng. Tôi đã làm gì thế này? Con tôi mà tôi ko dám nhận. Tôi ko xứng đáng làm nguời nữa rồi.
Nam kéo tôi ra một quán cà phê nho nhỏ trứơc cửa siêu thị. Tôi ngồi truớc mặt cậu ta nhưng tâm trí tôi không để ở nơi này. Chưa bao giờ trong lòng tôi lại trào lên một cảm giác hối hận, hối hận đến tột cùng như vậy. Ánh mắt vợ nhìn tôi khi nãy, đau đớn lắm, thất vọng lắm, tôi là một thằng cha thằng chồng tồi. Ngay cả nguời thân của mình cũng không dám đứng ra để bảo vệ. Lòng tôi nóng lắm, tôi phải về nhà ngay. Tôi không thể chờ thêm đuợc nữa. Vội vã cáo từ Nam, hẹn dịp khác gặp, tôi lao xe về nhà thật nhanh. Nhưng thật sự tôi không biết mình nên đối diện như thế nào, tôi sẽ giải thích ra sao đây? Có lẽ tất cả cũng chỉ là ngụy biện, tôi không có đủ tư cách để đuợc mở miệng thanh minh.

Tôi gặp mẹ ở phòng khách, tôi nóng ruột hỏi Trúc đã về nhà chưa, cũng may mẹ tôi bảo em đã về cách đây nửa tiếng. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Nhưng mẹ tôi vẻ mặt tức giận lắm, bà bảo

– Tôi phải nói thật với anh, anh phải dạy bảo con vợ anh ngay đi, nó hỗn quá rồi. Tôi sắp ko chịu nổi nó rồi

– Có chuyện gì hả mẹ!

– Vừa nãy tôi thấy nó về một mình, tôi hỏi anh đi đâu mà ko chở nó về, nó chẳng nói chẳng rằng, chạy một mạch lên phòng, nó làm như tôi ko tồn tại trong cái nhà này ấy.

Tôi ngẩng đầu nhìn lên cảnh cửa phòng đóng im lìm, lòng ngổn ngang những suy nghĩ. Có lẽ em sốc lắm, sự giận dữ này ko bao giờ em dám biểu lộ ra ngòai. Vậy mà, hôm nay em đã làm mẹ giận vì thái độ của mình. Tôi nhẹ nhàng xoa dịu mẹ.
– Thôi mẹ, đừng giận vợ con, là lỗi do con, con đã khiến vợ con tức giận nên cô ấy mới bỏ về như thế.
– Cái gì? Nó giận anh, nó dám bỏ về một mình trứơc anh á? Nó là cái gì mà dám tự ý quýêt định, đòi nhảy lên đầu chồng để ngồi à? Lọai vợ gì mà láo thế không biết
– Kìa mẹ, ko phải như mẹ nghĩ đâu. Tóm lại là mẹ đừng nhắc đến chuyện này nữa, con đau đầu lắm rồi. Tất cả là do con hết, con là thằng chẳng ra gì.

Tôi đau khổ cúi đầu ngăn cho mẹ ko bắt gặp mình rơi nuớc mắt. Mẹ tôi không hiểu giữa chúng tôi đã xảy ra chuyện gì, cố gặng hỏi tôi cũng ko nói ra, đuợc một lúc, bực mình quá bà cũng chủ động đứng lên đi vào phòng, bỏ lại tôi ngồi ngây dại bên điếu thuốc cháy dở. Tôi cần phải ngồi kiểm điểm lại cái hành động gàn dở, nhẫn tâm của mình hồi chiều. Tôi quýêt định phải giải thích cho vợ tôi hiểu. Mặc dù tôi ko dám chắc em có tin tôi hay không?

Mở cửa phòng, tôi thấy Trúc đang đứng nhìn ra cửa sổ, xoay lưng về phía tôi. Đôi vai vợ khẽ rung lên từng chặp, kèm theo đó là những tiếng nấc nghẹn ngào. Đôi chân tôi như bị chôn chặt tại một điểm, miệng tôi tê cứng, Tôi không biết mình nên bắt đầu từ đâu.
– Anh xin lỗi….
Tôi cố gắng thốt lên ba từ ấy, rất khó khăn, nhưng vợ tôi không phản ứng, duờng như cô ấy đã quá quen với những câu xin lỗi của tôi, và lần này ko ngọai lệ. Truớc đây, dù tôi có làm cô ấy buồn cỡ nào, chỉ cần tôi xin lỗi, là cô ấy sẽ quay đầu nhìn tôi, khẽ mỉm cuời và nhẹ nhàng bỏ qua, còn lần này, lịêu tôi có đuợc tha thứ không?
– Em nói gì đi chứ, em có thể trách anh, mắng anh, thậm chí là đánh anh cũng đuợc mà, em đừng im lặng như thế, anh sợ lắm!!!

Tôi khẩn thiết lay mạnh cánh tay vợ, cô ấy quay lại nhìn tôi, rồi bất giác ngồi phịch xuống giuờng, gịong nói run run, đau đớn, tuyệt vọng, em nói

– Anh biết không? Em mặc kệ nguời ta nói gì về con mình , thậm chí là mẹ anh dù có hắt hủi con bé ra sao em cũng ko để tâm, chỉ cần anh và em yêu thuơng nó là đủ. Nhưng sau sự việc chiều nay, em đã hiểu…em đã nghĩ sai về mọi thứ. Anh không cần nói gì nữa, những gì e nhìn thấy là quá đủ rồi.

– Anh biết là anh sai, rất sai,anh ko hiểu tại sao mình lại nói bé Hân ko phải con anh, anh hối hận lắm, anh có lỗi với em và con.

– Anh không biết tại sao anh lại nói như thế ư? Để em trả lời anh, là bởi vì từ truớc tới nay anh chưa bao giờ từng nghĩ nó là con anh, bởi vì anh chưa bao giờ muốn lại gần con, bế con và chơi với con, anh thất vọng về chính đứa con của mình, có đúng không?

Câu nói của vợ như lột trần suy nghĩ của tôi, quả thật đã có những lúc tôi tự dối gạt mình, tôi ko nghĩ đó là con gái mình, bởi mỗi lần nhìn con là tôi lại đau đớn, tuyệt vọng. Có những lúc tôi ko dám lại gần con, cái cảm giác tồi tệ nó cứ ập đến bóp chặt tim tôi mỗi giây mỗi phút.

– Là lỗi của em,là em vô dụng nên ko thể sinh cho anh và gia đình anh một đứa con khoẻ mạnh, em xin lỗi, từ giờ trở đi, em sẽ không làm phiền đến anh nữa.

Nỗi sợ hãi của tôi ập đến, vợ nói vậy là có ý gì? Không muốn làm phiền đến cuộc sống của tôi là sao chứ? Cô ấy muốn bỏ đi sao. Tôi hoang mang nhìn vợ, mịêng tôi cứng đơ

– Em định làm gì? Em nói thế là sao?

– Em sẽ đem con theo, đi đến bất cứ chỗ nào, cuộc sống này em sẽ trả lại cho anh, anh tự do, anh sẽ không bị trói buộc bởi những suy nghĩ về con nữa.

– Em điên à? Sao em lại hành xử như thế, anh đã bao giờ muốn em đi như thế này đâu. Khó khăn lắm mới lấy đuợc nhau, sao anh để em đi như thế đc, anh vẫn còn rất yêu em mà!

– Vâng, anh yêu em, em không phủ nhận, nhưng anh ko yêu con em, con của chúng ta. Như vậy thì có nghĩa lý gì?

Trúc dứt khóat nhìn tôi, em lại gần tủ quần áo, sắp xếp vài bộ đồ, tôi điên lọan tống hết quần áo vào tủ, không kìm chế đuợc lòng mình, tôi quát lên

– Sao em nhỏ nhen ích kỉ như vậy? Em còn muốn anh xin lỗi em bao nhiêu lần đây? Chuyện hôm nay là anh sai, nhưng anh hứa chỉ có duy nhất lần này thôi, những lần sau anh sẽ can đảm hơn. Em đừng có hơi một tí là bỏ đi đuợc không?

– Anh ra ngòai đi, em múôn ở một mình.

Trúc mệt mỏi ngồi thụp xuống đất, xúc động nói với tôi như vậy. Tôi dù có rât nhiều điều cần phải nói, nhưng tôi nghĩ mình nên ra ngòai thì hơn. Tôi ko muốn chúng tôi lại cãi nhau. Ngần ấy nỗi đau, tôi gieo cho em là quá đủ rồi.

Cánh cửa đóng sập lại, tôi ra ban công rít một điếu thuốc. Đã lâu lắm rồi tôi mới lại đổ đốn hút thúôc nhiều như thế này. Tôi nhớ truớc đây tôi đã từng hứa với vợ, sẽ tập cai thuốc dần dần, tôi nghĩ mình đã bỏ đuợc. Nhưng hòan cảnh lại đẩy tôi vào cái tật xấu này. Cũng giống như truớc đây, tôi đã từng nghĩ, dù thế nào tôi cũng sẽ vẫn yêu thuơng con gái mình , mặc kệ vịêc con có sự khác bịêt, mặc kệ ai nghĩ gĩ tôi có thể tự tin bế con ra đuờng, và tự tin khẳng định đó là con tôi. Nhưng rốt cuộc, tôi vẫn không làm đuợc. Sự yếu đuối trong con nguời tôi trỗi dậy, bóp nát mọi cố gắng, bóp nát sự huyễn họăc của tôi đối với bản thân bấy lâu nay.

Từ khóa




TIN HOT

Error: Feed has an error or is not valid