Nếu Đuợc Chọn Lại, Em Có Lấy Anh Không Phần 3

26/10/2016

Hắn đi rồi, hồn vía của tôi mới quay trở lại, tình huống vừa rồi quá nguy hiểm, đúng là hắn quá manh động.
Tôi sực nhớ ra phải gọi lại để Trúc đỡ lo lắng, sau đó rửa mặt cho tỉnh táo, rồi bước vội ra ngòai.
Giờ lành đã điểm, nhạc nổi lên, tất cả huớng mắt về phía trọng tâm sân khấu, tôi dắt Trúc lên sân khấu truớc cái nhìn trầm trồ của nhiều nguời, MC cất lời giới thịêu, tôi nhìn thấp thoáng bóng của Tùng nấp sau cột đèn đằng truớc. Hắn nhìn chằm chằm về phía chúng tôi. Lòng tôi lại dấy lên những lo lắng bất an, không biết hắn có giở trò để phá nát đám cuới này không? Tôi bồn chồn không yên, hi vọng hắn đủ tỉnh táo để nhận thức đuợc những việc mình làm. Nắm tay Trúc mà tôi ngỡ tay mình đông đá. Có lẽ Trúc cảm nhận đuợc nên nhanh chóng hỏi tôi
– Anh sao thế? Sao tay anh lạnh ngắt vậy?
– Không sao, tại anh hơi hồi hộp thôi.

Mc yêu cầu chúng tôi trao nhẫn cuới, tôi run rẩy lo lắng lồng vào tay em chiếc nhẫn kim cuơng mà tôi đã dày công tìm kiếm và đặt hàng. Mọi nguời ai nấy đều vỗ tay sau khi chúng tôi trao cho nhau một nụ hôn.
Tôi dáo dác tìm kiếm bóng dáng Tùng, có lẽ cậu ta đã bỏ đi rồi. Cũng may cậu ta ko làm gì phá bĩnh cả.

Cuối cùng thì tiệc cuới cũng thành công tốt đẹp. Sau khi tiễn các vị khách cuối cùng ra về, cũng là lúc nguời tôi mỏi rã rời. Đúng là đầu óc tôi hôm nay căng như dây đàn, hòan tòan không cảm nhận đc cái hạnh phúc trong ngày cuới của mình, nỗi sợ hãi đã đè bẹp tất cả niềm vui.

Trúc còn mệt hơn tôi, nhìn cô ấy khổ sở trong chiếc váy dài, ôm sát nguời, tôi lại thấy thuơng. Tôi tiến lại gần em, nhắc em đi vào bên trong thay bộ đồ khác cho dễ chịu, đỡ vuớng víu. Còn mẹ tôi thì đang đứng trò chuyện cùng mấy bà bạn thân. Còn lại mình tôi nhìn lại những gì còn sót lại sau đám cuới, tôi chợt bần thần nhớ lại câu nói của Tùng
” Nếu làm cô ấy rơi một gịot nuớc mắt, tao sẽ tìm mày tính sổ”
Tôi thấy tức cười, hắn quả là lo xa quá rồi, tôi sao nỡ để Trúc rơi nuớc mắt cơ chứ?

Mẹ tôi từ xa tiến lại, bà vỗ vai tôi hỏi
– Trúc đâu ?
Tôi chỉ vào dãy nhà vệ sinh nói
– Con bảo vợ con đi thay đồ, lát ra ngay ấy mà mẹ!
Bà nhìn khắp cùng, thở dài nói
– Cuối cùng thì tất cả cũng đã xong, thế là thỏa lòng mong mỏi của anh rồi nhé!!!
– Vâng!!! Qua hôm nay con mới biết, mẹ đúng là nguời phụ nữ tuyệt vời nhất đấy! Ko thể chê cái đám cuới này ở điểm nào đuợc.
Tôi nũng nịu ôm chầm lấy eo mẹ, bà mắng
– Bố anh, chỉ đuợc cái nịnh bợ. Cố mà sống cho tốt, đừng để tôi phải phiền lòng là tôi mừng rồi.
– Tuân lệnh mẹ!!!
*****

Cuộc sống của tôi cứ thế êm ả trôi trong khoảng thời gian sau đó. Em sống khá dung dị, biết điều, lễ phép nên hầu như tôi không thấy mẹ tôi phàn nàn tiếng nào. Cuộc sống vợ chồng cũng ko có biến động, duy có một điều làm tôi hơi buồn, đó chính là việc em hơi ít nói. Phàm những việc quan trọng mới thấy em lên tiếng..

Trong thời gian mang thai, em khá vất vả vì nghén nhiều, tôi đề xuất em nên nghỉ việc ở công ty, ở nhà duỡng thai cho khoẻ, do dự mãi em mới quýêt định ở nhà. Tôi thuờng cố gắng thu xếp công việc để về sớm với hai mẹ con. Nói chung, cuộc sống của tôi khá là êm ả…

Cho tới ngày con gái của tôi tròn một tuổi!!!

Tôi không hiểu tại sao hai vợ chồng chúng tôi đều khoẻ mạnh, thông minh, mà con gái chúng tôi lại không đuợc thừa huởng những thứ đó . Con bé đặt đâu nằm đấy, ko cuời đùa chuyện trò khi có nguời hỏi chuyện, hai vợ chồng tức tốc đưa con đi khám mới biết, vì vấn đề bất thuờng nhiễm sắc thể bào thai, nên con bé có khả năng cao bị chậm phát triển. Cả nhà chúng tôi rụng rời chân tay khi phát hiện sự thật đau lòng ấy. Nhìn đứa con bé bỏng, kết tinh của hai chúng tôi bị như vậy, tim gan tôi như vỡ ra. Bác sĩ an ủi, nói rằng nếu gia đình tôi cố gắng, thì con bé sẽ có nhiều tiến triển tốt hơn trong tuơng lai.

Trúc khóc rất nhiều, là một nguời mẹ chứng kiến đứa con mình sinh ra ko đuợc bình thuờng như bao đứa trẻ khác cảm giác bất lực, có lỗi với con vô cùng, tôi hiểu điều đó. Nhưng mẹ tôi, từ ngày biết chuyện, mà trở thành một con nguời khác, bà đay nghiến Trúc nhiều hơn. Bà đổ lỗi đứa bé bị như thế là do Trúc. Bà nói Trúc là nguời phụ nữ vô dụng, ko biết sinh con. Đã nhiều lần vì chuyện này mà tôi với mẹ đã cãi nhau. Lỗi chẳng thuộc về ai hết. Lỗi là do số phận. Là do tôi ăn ở ko tốt nên bị trời trừng phạt
Tôi đã nhiều lần muốn hét lên như thế.

Nhưng rồi chính bản thân tôi cũng dần cảm thấy mệt mỏi, chuyện công ty, chuyện gia đình, chuyện con cái.

Mọi nguời ở công ty ko ai biết chuyện về bé con nhà tôi. Rằm trung thu, công ty tổ chức phát quà cho các cha các mẹ có con nhỏ. Mọi nguời háo hức kêu tôi bế bé con đến cty cho mọi nguời xem mặt. Họ đóan con gái tôi sẽ giỏi như bố, xinh như mẹ. Đúng, nó xinh như mẹ, còn giỏi như bố thì….tim tôi thắt lại.

Tôi từ chối chuyện mang con đến. Tôi sợ xấu hổ với mọi nguời, quả thật trong một vài khoảnh khắc tôi đã nghĩ như thế. Xưa nay tôi vốn trọng sĩ diện, với tôi, thứ gì đi cạnh tôi cũng phải thật hòan mỹ, tôi muốn ai nhìn vào tôi cũng phải dành những lời tán thuởng, khen ngợi. Tôi sợ nguời ta sẽ chỉ vào con tôi vì xì xào to nhỏ. Tôi sợ….

Chị gái tôi, chị Nga đưa cả gia đình chị ấy về thăm ngoại. Chị ấy đã viên mãn với một trai một gái thông minh xinh xắn. Ngày chị ấy gọi điện báo là sẽ ra Bắc, mẹ tôi vui mừng hết thảy. Còn cho gíup việc dọn một căn phòng thật rỗng rãi để cả gia đình chị ấy nghỉ ngơi.

Ngày đón chị từ sân bay về, căn nhà của tôi xôm như chẩy hội, truớc đó, mỗi lần tôi về nhà không khí lúc nào cũng u ám, mẹ tôi chẳng nở nổi một nụ cuời. Từ ngày biết chuyện bé Hân nhà tôi có vấn đề, bà tỏ ra xa lánh cháu nội hơn. Chẳng mấy khi thấy bà bế cháu, còn đằng này, cháu ngọai về, bà tíu tít bồng bế chơi với chúng nó rất vui vẻ. Tôi dần nhận ra sự bất công ở đây.

Trúc xuống phòng khách chào hỏi chị và anh rể. Nhìn thấy Trúc, chị tôi hỏi.

– Bé nhà mợ đâu? Cho nó xuống đây chơi với anh chị cho vui.

Tôi chột dạ, anh chị tôi chưa biết chuyện bé Hân nhà tôi nên hỏi vô tư như thế. Chưa để Trúc kịp trả lời, tôi cắt ngang..

– Chắc con bé nó đang ngủ, phải không em?

Trúc bất giác nhìn tôi, vài giây, như chợt hiểu điều gì đó, em nói
– Vâng, con bé vừa ngủ xong, em tranh thủ xuống làm vài món, lát nữa cả nhà cùng dùng bữa.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, có lẽ Trúc hiểu ý tôi bíêt tôi muốn gì.

Có mẹ tôi thì vừa nhìn Trúc, vừa thở dài thuờn thuợt. Đến nỗi, chị gái tôi còn phải hỏi có chuyện gì. Mẹ tôi định nói thật mọi thứ ra, nhưng tôi kịp ngăn lại.

– Mẹ, ra xem hai đứa nó làm gì ngòai sân kìa.

Mẹ tôi định kể hết ra, nhưng lo cho hai đứa cháu, bà vội chạy ra ngòai trông chừng hai đứa. Chị gái thấy tôi ngồi thừ ra, lại trêu tôi

– Cậu Bình, bảo mợ sinh thêm đứa cháu trai nữa cho bà nội nó mừng. Với lại cho con bé chị còn có em chơi cùng, đằng nào cũng bận con nhỏ, bận luôn một thể, sau này tha hồ rảnh rang, như anh chị này, bây giờ chả phải lo nghĩ gì cả.

Tôi cuời khổ, cay đắng tự nghĩ thầm, bà chị mình có biết hòan cảnh nhà mình đâu mà nói như thế. Một đứa đã đủ làm Trúc khổ tâm quá rồi. Thêm đứa nữa làm sao em kham nổi.

Đột nhiên bé Hân khóc ré lên ở trong phòng, tôi hốt hoảng gọi Trúc. Nhưng Trúc còn đang bận ở trong bếp. Truớc giờ tôi đâu có biết dỗ con đâu. Tôi lật đật định chạy lên xem có chuyện gì. Nhưng chị Nga ngăn tôi lại, chị bảo
– Cậu ngồi đây với anh, để chị chạy lên xem sao.

Tôi không biết phải ngăn cản chị như thế nào. Đành để chị chạy lên phòng. Tôi ngồi duới nhà mà lòng như thiêu như đốt. Cùng là nguời nhà, tôi biết sớm muộn gì thì chị tôi cũng phát hịên ra bất thuờng của con bé Hân nhưng thực lòng tôi ko thể chịu đựng nổi sự đả kích lớn như thế này
Hắn đi rồi, hồn vía của tôi mới quay trở lại, tình huống vừa rồi quá nguy hiểm, đúng là hắn quá manh động.
Tôi sực nhớ ra phải gọi lại để Trúc đỡ lo lắng, sau đó rửa mặt cho tỉnh táo, rồi bước vội ra ngòai.
Giờ lành đã điểm, nhạc nổi lên, tất cả huớng mắt về phía trọng tâm sân khấu, tôi dắt Trúc lên sân khấu truớc cái nhìn trầm trồ của nhiều nguời, MC cất lời giới thịêu, tôi nhìn thấp thoáng bóng của Tùng nấp sau cột đèn đằng truớc. Hắn nhìn chằm chằm về phía chúng tôi. Lòng tôi lại dấy lên những lo lắng bất an, không biết hắn có giở trò để phá nát đám cuới này không? Tôi bồn chồn không yên, hi vọng hắn đủ tỉnh táo để nhận thức đuợc những việc mình làm. Nắm tay Trúc mà tôi ngỡ tay mình đông đá. Có lẽ Trúc cảm nhận đuợc nên nhanh chóng hỏi tôi
– Anh sao thế? Sao tay anh lạnh ngắt vậy?
– Không sao, tại anh hơi hồi hộp thôi.

Mc yêu cầu chúng tôi trao nhẫn cuới, tôi run rẩy lo lắng lồng vào tay em chiếc nhẫn kim cuơng mà tôi đã dày công tìm kiếm và đặt hàng. Mọi nguời ai nấy đều vỗ tay sau khi chúng tôi trao cho nhau một nụ hôn.
Tôi dáo dác tìm kiếm bóng dáng Tùng, có lẽ cậu ta đã bỏ đi rồi. Cũng may cậu ta ko làm gì phá bĩnh cả.

Cuối cùng thì tiệc cuới cũng thành công tốt đẹp. Sau khi tiễn các vị khách cuối cùng ra về, cũng là lúc nguời tôi mỏi rã rời. Đúng là đầu óc tôi hôm nay căng như dây đàn, hòan tòan không cảm nhận đc cái hạnh phúc trong ngày cuới của mình, nỗi sợ hãi đã đè bẹp tất cả niềm vui.

Trúc còn mệt hơn tôi, nhìn cô ấy khổ sở trong chiếc váy dài, ôm sát nguời, tôi lại thấy thuơng. Tôi tiến lại gần em, nhắc em đi vào bên trong thay bộ đồ khác cho dễ chịu, đỡ vuớng víu. Còn mẹ tôi thì đang đứng trò chuyện cùng mấy bà bạn thân. Còn lại mình tôi nhìn lại những gì còn sót lại sau đám cuới, tôi chợt bần thần nhớ lại câu nói của Tùng
” Nếu làm cô ấy rơi một gịot nuớc mắt, tao sẽ tìm mày tính sổ”
Tôi thấy tức cười, hắn quả là lo xa quá rồi, tôi sao nỡ để Trúc rơi nuớc mắt cơ chứ?

Mẹ tôi từ xa tiến lại, bà vỗ vai tôi hỏi
– Trúc đâu ?
Tôi chỉ vào dãy nhà vệ sinh nói
– Con bảo vợ con đi thay đồ, lát ra ngay ấy mà mẹ!
Bà nhìn khắp cùng, thở dài nói
– Cuối cùng thì tất cả cũng đã xong, thế là thỏa lòng mong mỏi của anh rồi nhé!!!
– Vâng!!! Qua hôm nay con mới biết, mẹ đúng là nguời phụ nữ tuyệt vời nhất đấy! Ko thể chê cái đám cuới này ở điểm nào đuợc.
Tôi nũng nịu ôm chầm lấy eo mẹ, bà mắng
– Bố anh, chỉ đuợc cái nịnh bợ. Cố mà sống cho tốt, đừng để tôi phải phiền lòng là tôi mừng rồi.
– Tuân lệnh mẹ!!!
*****

Cuộc sống của tôi cứ thế êm ả trôi trong khoảng thời gian sau đó. Em sống khá dung dị, biết điều, lễ phép nên hầu như tôi không thấy mẹ tôi phàn nàn tiếng nào. Cuộc sống vợ chồng cũng ko có biến động, duy có một điều làm tôi hơi buồn, đó chính là việc em hơi ít nói. Phàm những việc quan trọng mới thấy em lên tiếng..

Trong thời gian mang thai, em khá vất vả vì nghén nhiều, tôi đề xuất em nên nghỉ việc ở công ty, ở nhà duỡng thai cho khoẻ, do dự mãi em mới quýêt định ở nhà. Tôi thuờng cố gắng thu xếp công việc để về sớm với hai mẹ con. Nói chung, cuộc sống của tôi khá là êm ả…

Cho tới ngày con gái của tôi tròn một tuổi!!!

Tôi không hiểu tại sao hai vợ chồng chúng tôi đều khoẻ mạnh, thông minh, mà con gái chúng tôi lại không đuợc thừa huởng những thứ đó . Con bé đặt đâu nằm đấy, ko cuời đùa chuyện trò khi có nguời hỏi chuyện, hai vợ chồng tức tốc đưa con đi khám mới biết, vì vấn đề bất thuờng nhiễm sắc thể bào thai, nên con bé có khả năng cao bị chậm phát triển. Cả nhà chúng tôi rụng rời chân tay khi phát hiện sự thật đau lòng ấy. Nhìn đứa con bé bỏng, kết tinh của hai chúng tôi bị như vậy, tim gan tôi như vỡ ra. Bác sĩ an ủi, nói rằng nếu gia đình tôi cố gắng, thì con bé sẽ có nhiều tiến triển tốt hơn trong tuơng lai.

Trúc khóc rất nhiều, là một nguời mẹ chứng kiến đứa con mình sinh ra ko đuợc bình thuờng như bao đứa trẻ khác cảm giác bất lực, có lỗi với con vô cùng, tôi hiểu điều đó. Nhưng mẹ tôi, từ ngày biết chuyện, mà trở thành một con nguời khác, bà đay nghiến Trúc nhiều hơn. Bà đổ lỗi đứa bé bị như thế là do Trúc. Bà nói Trúc là nguời phụ nữ vô dụng, ko biết sinh con. Đã nhiều lần vì chuyện này mà tôi với mẹ đã cãi nhau. Lỗi chẳng thuộc về ai hết. Lỗi là do số phận. Là do tôi ăn ở ko tốt nên bị trời trừng phạt
Tôi đã nhiều lần muốn hét lên như thế.

Nhưng rồi chính bản thân tôi cũng dần cảm thấy mệt mỏi, chuyện công ty, chuyện gia đình, chuyện con cái.

Mọi nguời ở công ty ko ai biết chuyện về bé con nhà tôi. Rằm trung thu, công ty tổ chức phát quà cho các cha các mẹ có con nhỏ. Mọi nguời háo hức kêu tôi bế bé con đến cty cho mọi nguời xem mặt. Họ đóan con gái tôi sẽ giỏi như bố, xinh như mẹ. Đúng, nó xinh như mẹ, còn giỏi như bố thì….tim tôi thắt lại.

Tôi từ chối chuyện mang con đến. Tôi sợ xấu hổ với mọi nguời, quả thật trong một vài khoảnh khắc tôi đã nghĩ như thế. Xưa nay tôi vốn trọng sĩ diện, với tôi, thứ gì đi cạnh tôi cũng phải thật hòan mỹ, tôi muốn ai nhìn vào tôi cũng phải dành những lời tán thuởng, khen ngợi. Tôi sợ nguời ta sẽ chỉ vào con tôi vì xì xào to nhỏ. Tôi sợ….

Chị gái tôi, chị Nga đưa cả gia đình chị ấy về thăm ngoại. Chị ấy đã viên mãn với một trai một gái thông minh xinh xắn. Ngày chị ấy gọi điện báo là sẽ ra Bắc, mẹ tôi vui mừng hết thảy. Còn cho gíup việc dọn một căn phòng thật rỗng rãi để cả gia đình chị ấy nghỉ ngơi.

Ngày đón chị từ sân bay về, căn nhà của tôi xôm như chẩy hội, truớc đó, mỗi lần tôi về nhà không khí lúc nào cũng u ám, mẹ tôi chẳng nở nổi một nụ cuời. Từ ngày biết chuyện bé Hân nhà tôi có vấn đề, bà tỏ ra xa lánh cháu nội hơn. Chẳng mấy khi thấy bà bế cháu, còn đằng này, cháu ngọai về, bà tíu tít bồng bế chơi với chúng nó rất vui vẻ. Tôi dần nhận ra sự bất công ở đây.

Trúc xuống phòng khách chào hỏi chị và anh rể. Nhìn thấy Trúc, chị tôi hỏi.

– Bé nhà mợ đâu? Cho nó xuống đây chơi với anh chị cho vui.

Tôi chột dạ, anh chị tôi chưa biết chuyện bé Hân nhà tôi nên hỏi vô tư như thế. Chưa để Trúc kịp trả lời, tôi cắt ngang..

– Chắc con bé nó đang ngủ, phải không em?

Trúc bất giác nhìn tôi, vài giây, như chợt hiểu điều gì đó, em nói
– Vâng, con bé vừa ngủ xong, em tranh thủ xuống làm vài món, lát nữa cả nhà cùng dùng bữa.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, có lẽ Trúc hiểu ý tôi bíêt tôi muốn gì.

Có mẹ tôi thì vừa nhìn Trúc, vừa thở dài thuờn thuợt. Đến nỗi, chị gái tôi còn phải hỏi có chuyện gì. Mẹ tôi định nói thật mọi thứ ra, nhưng tôi kịp ngăn lại.

– Mẹ, ra xem hai đứa nó làm gì ngòai sân kìa.

Mẹ tôi định kể hết ra, nhưng lo cho hai đứa cháu, bà vội chạy ra ngòai trông chừng hai đứa. Chị gái thấy tôi ngồi thừ ra, lại trêu tôi

– Cậu Bình, bảo mợ sinh thêm đứa cháu trai nữa cho bà nội nó mừng. Với lại cho con bé chị còn có em chơi cùng, đằng nào cũng bận con nhỏ, bận luôn một thể, sau này tha hồ rảnh rang, như anh chị này, bây giờ chả phải lo nghĩ gì cả.

Tôi cuời khổ, cay đắng tự nghĩ thầm, bà chị mình có biết hòan cảnh nhà mình đâu mà nói như thế. Một đứa đã đủ làm Trúc khổ tâm quá rồi. Thêm đứa nữa làm sao em kham nổi.

Đột nhiên bé Hân khóc ré lên ở trong phòng, tôi hốt hoảng gọi Trúc. Nhưng Trúc còn đang bận ở trong bếp. Truớc giờ tôi đâu có biết dỗ con đâu. Tôi lật đật định chạy lên xem có chuyện gì. Nhưng chị Nga ngăn tôi lại, chị bảo
– Cậu ngồi đây với anh, để chị chạy lên xem sao.

Tôi không biết phải ngăn cản chị như thế nào. Đành để chị chạy lên phòng. Tôi ngồi duới nhà mà lòng như thiêu như đốt. Cùng là nguời nhà, tôi biết sớm muộn gì thì chị tôi cũng phát hịên ra bất thuờng của con bé Hân nhưng thực lòng tôi ko thể chịu đựng nổi sự đả kích lớn như thế này
Bé Hân khóc ngằn ngặt ko dứt, chị Nga bế con bé xuống phòng khách. Tôi nghe con gào khóc mà lòng đau như bị ai đâm. Chị tôi dỗ dành mãi, con bé cũng không hề có biểu hiện nín khóc. Hình như nhận ra ở con bé có điều bất thuờng. Chị ngần ngại hỏi tôi
– Này, sao con bé nó khóc, nguời cứ gồng lên co cứng thế cậu Bình?
Tôi không trả lời, vì thực chất tôi không biết nói như thế nào.

– Chị ra chơi với hai đứa nhỏ nhà chị đi, để em bế nó.

– Này khoan đã, nguời nó lên cơn co giật này, có phải nó ốm sốt gì ko? Cho đi bác sĩ kiểm tra đi.

– Không cần đâu, một lát nữa nó lại bình thuờng thôi

– Sao lại như thế đuợc? Rốt cuộc là con bé bị làm sao mà ra nông nỗi này?

– Chị đừng có hỏi nữa đuợc không?.đưa con cho em bế. Nhanh lên!

Tôi hậm hực lại gần đòi bế con bé ra. Chị nhìn tôi bằng ánh mắt ngờ vực. Chị lùi lại ko cho tôi bế con. Chị hỏi dồn dập.

– Nói cho chị biết, con bé bị làm sao? Để nó khóc sắp ngất thế này mà cậu mợ chịu đuợc à?

Tôi đau lòng nhìn con tôi trên tay chị, tôi không tài nào mở miệng ra đuợc. Tôi cảm tuởng như những lời nói thú nhận kia, có thể biến thành con dao sắc nhọn đâm vào lòng tôi vậy. Ai có thể hiểu đuợc cảm giác, làm cha làm mẹ mà chẳng bao giờ dám khoe con cái với ai. Lẽ ra, chúng tôi sẽ phải rất tự hào đối với những nguời xung quanh, nhưng rồi sao, tất cả đều là sự khác biệt. Thuơng con 1 thì tôi tự óan trách bản thân mình 10. Tôi mệt mỏi, thực sự mệt mỏi. Tôi muốn ngã quỵ ngay lúc này. Chẳng hỉêu vì đâu mà có dòng nuớc nóng hổi chảy trên má tôi.

– Con bé nó bị chậm phát triển trí não. Bác sĩ nói đây là hiện tuợng bẩm sinh, nên ngày nào nó cũng quấy khóc, ngất lên ngất xuống,lên cơn co giật.

Mẹ tôi một tay dắt, một tay bế hai đứa cháu ngọai vừa đi vào nhà vừa giải thích. Tôi đau đớn ngồi phịch xuống ghế, chân tôi tê dại. Không biết khi đón nhận tin này chị và anh rể tôi sẽ nghĩ gì, có xa lánh con tôi không? Có dè bỉu con tôi không?

Chị tôi bàng hoàng nhìn mẹ, nhìn tôi, rồi lại nhìn con bé, có lẽ chị qýa sốc vì thông tin này. Chị luôn mịêng hỏi ” Tại sao lại như thế?, nhà mình đâu có ai bị như vậy????”

Tôi đứng bật dẫy nổi giận một cách vô lý, tôi như một con nhím, bị ai động vào là lập tức xù lông, ko cần biết đúng sai. Tôi lao vào giật bé Hân ra khỏi tay chị, mặc kệ nó khóc đến tím tái mặt mày.

– Có phải bây giờ chị đang trách en và Trúc, đang dưng lại sinh ra một đứa bé ko hòan hảo thế này không? Chị thì sung suớng rồi, hai đứa con thông minh xinh đẹp. Chị kì thị con em là đúng rồi

– Ơ kìa, cậu Bình, sao cậu lại nghĩ chị như thế? Chị đâu có ghét bỏ bé Hân đâu. Dù sao nó cũng là con cháu trong gia đình này mà!!!

Hai chị em tôi to tiếng với nhau ở phòng khách. Là do tôi tự ái cao qúa nên khơi mào chiến tranh truớc. Mẹ tôi đứng ngòai ngăn hai đứa ko lời qua tiếng lại. Ngăn không đuợc, bà cũng tức tuởi gào lên :

– Chúng mày có thôi đi không thì bảo, chuyện có gì đâu mà chúng mày sửng cồ lên với nhau như thế?
Nhà này chưa đủ phiền não hay sao?
Thằng Bình, chị mày quan tâm nên chị mày mới hỏi han về con bé, mày không thích thì mày im đi, sao mày nổi giận với chị?
Còn con Nga, việc đã thế rồi, biết vậy thôi, đừng có hỏi nhiều nữa. Cứ coi như nhà này gánh nghiệp trời đi! Ăn ở có đến nỗi nào đâu mà….

– Cả mẹ nữa, mẹ nói vậy mà nghe đuợc à? Nghiệp với báo gì, đây là chuyện ko may thôi. Mẹ nói thế khác nào bảo vợ chồng con gieo nghiệp cho cái gia đình này…

Không khí lại bát nháo thêm một lần nữa, lần này, nguời khiến tôi nổi giận lại là mẹ. Mẹ tôi mặt biến sắc, bà đặt hai đứa con chị xuống ghế, bà lạnh lùng nói.

– Anh thấy tôi nói sai gì sao? Trươc đây tôi ko đồng ý cho anh chị lấy nhau, nhưng anh chị vẫn quýêt tiến tới, nếu anh lấy nguời khác, lịêu mọi thứ nó có thành ra thế này không? Anh xem ba đời nhà mình có ai từng bị như thế này? Hay là do cái dòng máu tạp nham khác mang về đây cái thứ bệnh quái gở này chứ

Mắt tôi nóng rực sau câu nói của mẹ, tôi phải kìêm chế lắm mới ko thốt lên những câu nói bất híêu, mất dạy, tôi chỉ biết nắm chặt tay, cố ghìm cái nóng giận đang cuồn cuộn trong lòng. Tôi không biết Trúc đã đứng ở cửa từ lúc nào. Nhưng có lẽ em đã nghe đc những thứ ko nên nghe. Em cắn chặt môi, lại gần bế con trên tay tôi, gịong em run rẩy như đang cố gắng lắm mới có thể thốt ra.

– Cơm canh con đã chuẩn bị xong ạ, xin phép mẹ với anh chị, cho con lên phòng với bé Hân.

Mẹ tôi không trả lời, bà bực dọc khoanh tay nhìn theo em với ánh mắt xét nét. Chị gái tôi không lên tiếng nữa. Không khí căng thẳng cứ bao trùm, tăng thêm cái ngột ngạt mà hằng ngày vẫn có.

Tôi lủi thủi bước lên gác, tôi còn tâm trạng nào mà ăn cơm nữa.

Về phòng, tôi thấy Trúc vừa cho con bú, vừa đưa tay gạt nuớc mắt. Tôi đau khổ lắm, nhìn thấy vợ chịu nhiều ấm ức mà bản thân lại ko thể đứng lên bênh vực. Sao tôi lại bất lực đến như thế chứ???
Con gái đuợc mẹ dỗ cũng ngoan hơn, không khóc nữa, tôi lại gần, ngồi ở mép giường, đưa tay nắm lấy vai vợ. Tôi phát hiện ra, đôi vai ngày nào giờ lại gầy guộc đến thế, chỉ còn trơ xuơng, hơn một năm nay em héo mòn vì con, vì gia đình chồng. Còn tôi, cứ vô tư đi làm, về nhà lại tuởng mọi thứ vẫn ổn. Em ghìm tiếng nấc. Cố mỉm cười nói vơi tôi

– Anh xuống ăn cơm cùng cả nhà đi, trên này có em chăm con là đuợc rồi.
– Trúc này, anh xin lỗi.
– Anh có làm gì sai đâu mà phải xin lỗi
– Anh có lỗi với em, anh ko thể bảo vệ em truớc gia đình mình, anh hèn lắm phải ko?
Trúc đặt bàn tay mảnh dẻ lên tay tôi, em buồn buồn nói
– có những lúc em giận mẹ lắm, nhưng rồi em nghĩ, có khi nào những gì mẹ nói là thật. Em là một nguời mẹ vô dụng. Ngay cả việc sinh con cũng ko làm ra hồn.
– Kìa, anh ko cho phép em nói như vậy, em ko có lỗi gì cả.
– Mỗi lần em nhìn con, là tim gan em như muốn vỡ ra thành trăm mảnh, nhìn con khóc ngất đi, lên cơn co giật vì đau đớn, em chỉ biết ngồi nhìn, mà chẳng thế gíup con bớt đau. Em vô dụng lắm phải không???

Rồi Trúc bật khóc nữ nở, sống mũi tôi cũng cay cay. Tôi ôm ghì vợ vào lòng, vỗ về em từng chút. Tôi mong đây chỉ là một giấc mơ thôi, ngày mai khi ánh sáng chiếu xuống, mọi thứ sẽ biến mất.
Những ngày sau đó là những chuỗi ngày u ám. Chẳng ai dám nói với si câu gì, nguời này nói lại sợ nguời kia chạnh lòng. Chị Nga và anh rể cũng ko dám hỏi han gì vợ chồng tôi. Có lẽ họ cũng phần nào hiểu nỗi đau mà hai vợ chồng tôi phải gánh chịu lớn cỡ nào.

Mẹ tôi thì vẫn vô tư lắm, cưng nựng chiều chuộng hai đứa cháu ngọai như hai cục vàng. Bà chẳng bao giờ hỏi đến con gái tôi. Thậm chí chị Nga có lần nhắc khéo bà, làm vì thì làm, đừng để Trúc chạnh lòng. Nhưng bà duờng như ko quan tâm. Bà bảo cháu bà thì bà thuơng, ai có quỳên lên tiếng

Có hôm, bé Hân khoẻ hơn, ít quấy khóc hơn, Trúc đưa con xuống duới nhà chơi. Em ngồi một góc bế con, ánh mắt buồn ruời rượi nhìn mẹ tôi chơi đùa vui vẻ với hai đứa cháu. Em chỉ dám khẽ thở dài một tiếng. Có lần em nói với tôi, em bảo tôi rằng ko biết bao giờ bé Hân có thể tự buớc những buớc chân đầu tiên chạy ra sân. Nô đùa như bao đứa trẻ khác, chỉ cần như thế, dù bắt em phải đánh đổi thứ gì em cũng bằng lòng. Tuởng chừng điều đó là đìêu hết sức bình thuờng sao đối với vợ chồng chúng tôi, mọi thứ lại xa xỉ đến thế?

Rồi một tuần ở lại nhà tôi của gia đình chị Nga cũng kết thúc. Lúc sắp lên xe ra sân bay, chị hình như có nhiều điều muốn nói với vợ chồng chúng tôi, nhưng cuối cùng chị lại im lặng, mẹ tôi rớm nuớc mắt chia tay hai đứa cháu ngọai. Cả tuần nay ba bà cháu có rời nhau buớc nào đâu. Bà mua cho hai đứa cả vali đồ chơi, mà trong khí, con gái tôi tuyệt nhiên ko đc bà cho thứ gì. Tôi là con trai bà, mà còn cảm thấy bị phân biệt bị ấm ức, thử hỏi, là Trúc thì cô ấy đau lòng cỡ nào. Tự dưng tôi lại muốn gia đình chị mau chóng vào sài gòn, đừng ở lại nhà tôi nữa, như thế lòng tôi đỡ khó chịu, đỡ nhức nhối hơn.
Tôi trở lên ích kỉ ngay cả với nguời thân của mình, tôi bỗng trở thành một gã gàn dở từ khi nào không hay.

Ngày tháng lại trôi, vẫn cái không khí u ám ấy. Tôi thậm chí còn tự cảm thấy nghẹt thở, ở công ty gần đây hay gặp trục trặc, liên tiếp gặp lỗi trong khâu kiểm tra sản phẩm, một mình tôi quay cuồng tìm cách giải quýêt, rồi lại muối mặt tìm cách hõan binh với khách hàng. Mọi thứ như rút hết sức lực của tôi. Quá mệt mỏi, nhiều khi tôi chỉ múôn chui vào một góc tối, nơi chẳng ai nhìn thấy tôi và tôi đc ngủ một giấc thật sâu.

Hôm nay, cũng như mọi ngày, tôi trở về nhà sau một ngày làm việc cật lực, tòan thân mỏi rã rời, cất ô tô vào gara, vừa buớc vào nhà đã thấy mẹ tôi nói rất to tiếng, và nguời gây lên cuộc chiến này ko thiếu phần của Trúc. Tôi thầm uớc giá như cuộc sống của tôi bình yên thì tốt biết mấy. Đặt túi xách xuống ghế, tôi hỏi mẹ,
– Lại có chuyện gì hả mẹ?

Mẹ tôi mặt đỏ như Truơng Phi, tay chống nạnh, quắc mắt nhìn con dâu, ánh mắt như muốn thiêu đốt mọi thứ. Bà bực bội chỉ vào Trúc, hậm hực nói

– Anh về thì tốt rồi. Anh hỏi cô vợ yêu quý của anh ấy. Càng ngày càng ko ra gì.

Trúc ngồi yên lặng ở ghế, em cúi đầu, ánh mắt bùôn bã nhìn xuống đất. Tôi sót ruột hỏi gấp
– Trúc, nói cho anh bíêt giữa em và mẹ xảy ra chuyện gì?
Trúc không đáp, cũng ko hề có thêm động thái nào khác, trong lòng tôi vốn đã bực bội chuyện ở công ty, về nhà lại gặp chuyện này, lửa giận trong tôi cháy bùng bùng, tôi lớn gịong hỏi lại

– Tai em có vấn đề phải ko? Chồng hỏi mà vợ cứ câm như hến là sao?

Thấy tôi lớn gịong, em giật mình, nguớc đôi mắt ngấn lệ lên nhìn tôi. Trong phút chốc tôi lại thấy đau nhói trong lòng khi bắt gặp ánh mắt ấy
Mẹ tôi thêm vào

– Anh thì cứ bận tối mũi ra, có biết ở nhà xảy ra chuyện gì đâu. Cái thứ con dâu mẹ chồng nói một câu, con dâu cãi hai câu. Xong lại còn tỏ thái độ với mẹ chồng.

– Thế mẹ nói đi, tóm lại là có chuyện gì mà ầm ĩ hết cả?

– vâng, tôi bảo vợ anh sinh thêm một đứa nữa đi, cho nhà cửa thêm người, vợ anh nói vợ anh thuơng con Hân, sợ sinh thêm con thì vất vả vì phải chăm hai đứa. Tôi có bảo là sau này cho con Hân vào hội bảo trợ nguời khuyết tật ấy, vào đó người ta chăm sóc cho con bé, nói đến đó thì vợ anh giãy nảy lên, còn dám trả treo lại với tôi. Khi nãy còn đùng đùng đòi ôm con bỏ đi, tôi ko cho đi, chờ anh về rồi giải quýêt một thể.

– Mẹ nói thế có đúng không? Tôi trợn mắt lên nhìn vợ, cô ấy vẫn ko đáp, tôi nghe tiếng nấc của vợ không ngừng thổn thức

– Hay rồi, bây giờ cái mồm cạy cũng ko ra đc chữ nào. Càng ngày càng lộ rõ bản chất.

– Mẹ thôi đi, mẹ nói thế cũng ko đúng đâu, con Hân là con của chúng con, sao chúng con nỡ mang nó đi đâu chứ.

Mẹ tôi gào lên đầy oan ức.

– Thì tôi mong ngóng thêm một đứa cháu thì có gì là sai? Nhà có một mình anh là con trai, sinh con thì ko đc bình thuờng như bao đứa bé khác. Tôi nào dám ôm nó ra đuờng, nguời quý tôi thì ko sao, nguời ghét tôi thì chúng nó bơm chọc, chúng nó bảo tôi ăn ở thất đức nên mới có đứa cháu như thế.

Mẹ tôi có lý lẽ riêng của bà, tôi cũng ko nỡ trách, nhưng mà nói đưa con tôi đi thì quả thực rất tàn nhẫn với vợ chồng tôi.

Bé Hân đột nhiên khóc ré lên ở trên phòng, Trúc vội vàng chạy thật nhanh lên gác với con. Tôi mệt mỏi, bóp trán, buông người nhòai ra ghế. Đầu tôi như muốn nổ tung ra.
Mẹ tôi vẫn không ngừng kể tội của Trúc. Bà ko ngớt lời chê trách, thậm chí còn nói bà hối hận khi để tôi lấy Trúc. Tôi mệt mỏi van xin bà.
– Mẹ làm ơn tha cho con đi, con đi làm đã quá mệt rồi. Về nhà lại thế này, mẹ có biết mỗi lần con về nhà là con lại cảm thấy áp lực ko? Nhiều lúc con thậm chí còn ko muốn về nhà nữa.

Mẹ thấy tôi nói thế, bà cũng chấp nhận im lặng. Bà ôn tồn nói với tôi

– Thôi con đi tắm đi, rồi vào ăn cơm.

Tôi ngồi thừ ra một lúc, chợt nhận ra điều mình cần nói, tôi bảo mẹ

– Mẹ này, mẹ quên chuyện hôm nay đi, vợ con cũng vì thuơng con Hân nên mới thế, hơn một năm nay ở nhà chăm con, cô ấy cũng stress lắm rồi. Việc cô ấy đòi bỏ đi cũng chỉ là nhất thời nông nổi thôi. Trứoc đây chẳng phải là Trúc đã làm dâu rất tốt sao? Chẳng qua là gặp phải biến cố lớn này, gia đình mình mới chao đảo như thế. Con sẽ nói chuyện với Trúc sau. Mẹ đừng chì chiết vợ con nữa, có đựơc ko?

Thái độ của tôi vô cùng nghiêm túc, tôi dốc hết những trăn trở trong lòng mình nói cho mẹ nghe, hi vọng và sẽ hiểu cho tôi và Trúc. Quả thật, bà cũng khá hiểu chuyện, nên bà thở dài, gật đầu ko bàn tán gì thêm.

Tôi lê chân lên phòng, bé Hân hôm nay không biết bị sao mà nó khóc mãi ko tài nào dỗ đuợc. Trúc phải bế con, đi đi lại lại trong phòng nhằm dỗ con bé nhưng ko đuợc. Tôi vốn đang nhức đầu, lại thêm phần thấy con bé khóc nhiều, tôi sốt ruột đâm ra cáu bẳn. Ném cái cặp xuống giuờng. Tôi giận dữ vô cớ

– Có mỗi việc dỗ cho nó im đi mà làm mãi ko xong, có bíêt là hôm nay anh rất đau đầu không? Bế nó xuống sân đi, súôt ngày ở trong phòng bảo sao nó quấy.

Tôi không hiểu con quỷ dữ nào nhập vào tôi lúc ấy. Con bé và vợ tôi đâu có lỗi gì cơ chứ. Tôi bị điên thật rồi. Tôi trút hết căm phẫn lên đôi vai vợ. Vợ tôi ôm con, ép cho nó nép vào ngực, em tròn mắt nhìn tôi. Có lẽ gần hai năm chung sống em chưa từng thấy tôi tức giận như thế bao giờ. Tôi luôn tỏ ra rất bình tĩnh, ngay cả khi đón nhận tin xấu của con gái. Tôi nghĩ chỉ cần vợ chồng tôi đồng lòng, tất cả đều sẽ vuợt qua đuợc hết. Nhưng chỉ vì một phút mỏi mệt mà tôi đã muốn vứt bỏ hết.
Em đau đớn nhìn tôi, em bế con xuống duới nhà ngay lập tức . Bao nhiêu tức tuởi dồn nén, em gói gém vào trong hàng nuớc mắt lăn dài trên má. Còn mình tôi đứng trơ trọi trong phòng, tôi nghe tiếng khóc của con nhỏ dần nhỏ dần…. Nới cái cà vạt trên cổ ném xuống giuờng, ngồi phịch xuống sàn, mắt tôi cay cay.

Tắm xong vẫn không thấy vợ đâu, tôi lật đật chạy ra vuờn hoa tìm, từ xa đã thấy em tay bế con, tay gạt nuớc mắt. Ánh mắt vô hồn nhìn lên những ngọn đèn cao áp. Tôi hối hận lắm, tại sao khi nãy tôi lại cứ xử như một thằng điên mất hết lý trí như thế. Dợm buớc lại gần vợ, nghe thấy tiếng động, vợ tôi hốt hoảng lau khô nuớc mắt. Tôi ngồi xuống ghế, đưa tay vuốt ve mấy sợi tóc vuơng trên má con, con bé ngủ ngon lành trên tay mẹ. Nhưng guơng mặt nó vẫn phảng phất sự sợ hãi mơ hồ.

– Khi nãy anh hơi quá lời, anh xin lỗi….

Vợ mhẽ nhìn tôi, nhíu mày nhưng không đáp. Tôi lại tiếp:

– Dạo này ở công ty đang gặp nhiều khó khăn, anh bị áp lực quá lớn, thế nên anh mới buông những lời quá đáng như thế. Thực sự thì anh ko có ý gì đâu. Em đừng giận anh.

– Anh mệt mỏi lắm đúng không?

Tôi không dám trả lời câu hỏi của vợ. Tôi không phủ nhận có những luac vì thuơng con,vì bất lực mà tôi muốn buông xuôi tất cả. Nhưng chưa bao giờ tôi muốn rời xa gia đình nhỏ của tôi. Chưa bao giờ tôi cảm thấy ân hận về cuộc hôn nhân này, chí ít là tới bây giờ . Suy cho cùng, đây chính là kết quả của những thủ đọan tinh vi mà tôi đã rắp tâm giăng sẵn, tôi ko có quỳên và cũng ko có tư cách để đc phép chán nản. Tôi khẽ nắm tay vợ, nhưng cô ấy khẽ gạt ra. Cô ấy thở dài, hơi thở phả vào bóng tối, lòng tôi bỗng nặng trĩu.

– Anh có biết không? Nhiều khi em muốn đem tất cả đặt sang một bên, em chỉ cần vai em nhẹ đi một chút thôi, em cần đc nghỉ một chút, một chút thôi cũng được. Nhưng con gái mình nó không có tội, nó ko thể rời xa gia đình mình đuợc. Em muốn chăm sóc con, đến khi nào em ngừng thở.

Nói đến đây, em khóc nấc lên. Tôi phải dịu dàng trấn an

– Anh biết là em đang nghĩ gì, anh đã nói với mẹ rồi, mẹ nói từ nay ko nhắc đến vấn đề này thêm một lần nào nữa.

– Anh Bình, nếu em ko sinh con nữa, em chỉ nuôi bé Hân mà ko sinh thêm con nữa thì anh nghĩ sao? Chúng ta sẽ thế nào?

– Đó là quỳên quýêt định của em mà, chỉ cần em cảm thấy thỏai mái, anh sẽ ko ép em làm bất cứ chuyện gì.

– Nhưng còn mẹ?

– Ko ai có quỳên quýêt định thay cho chúng ta cả, kể cả mẹ, anh sẽ tìm cách nói cho mẹ hiểu. Em đừng bùôn nữa. Em buồn thì con gái mình nó buồn theo đấy.

Trúc nhìn tôi đầy cảm kích, những lời nói vừa rồi của tôi chính là liều thuốc tốt nhất để xoa dịu em, em nhẹ nhàng ngã đầu vào vai tôi. Em nói.

– Vì con,dù cực khổ thế nào em cũng chịu đc. Miễn là có anh luôn ủng hộ em là đựơc. Em ko trách anh những lúc anh nóng giận với em đâu. Em biết là anh cũng đang rất áp lực. Anh cũng vì hai mẹ con em mà chịu nhiều vất vả, sao em nỡ trách anh cơ chứ!!

Tôi thật sự rất xúc động sau câu nói ấy của vợ, không ngờ vợ tôi lại bao dung và giàu lòng vị tha như vậy, mặc dù trc đó ko lâu tôi làm cô ấy khóc rất nhiều, nhưng ngay lập tức cô ấy cũng bỏ qua cho tôi.

– Anh chọn em làm vợ quả ko sai, cảm ơn em nhé, anh cứ tuởng hôm nay em sẽ giận anh đến chết. Thôi vào nhà đi kẻo muỗi….

Chúng tôi đã làm hòa nhau như thế. Vợ tôi quả đúng là ko giận ai lâu bao giờ. Những gì có thể cho qua, em đều gạt phăng đi hết. Từ hôm đó tôi quan tâm đến vợ và con nhiều hơn. Tôi không quên ngày sinh nhật vợ và con gái, những ngày đó tôi vẫn bất ngờ có quà cho cả hai mẹ con. Với tôi, những thứ đó là thứ duy nhất mà tôi có thể làm để đem lại tiếng cuời cho vợ. Đã lâu ko thấy vợ cuời. Nguời phụ nữ trẻ trung, xinh đẹp, năng động, giỏi giang truớc đây dần biến mất. Em quên cách trang điểm, quên cách ăn mặc sao cho đẹp. Em đã quên tất cả mọi thứ truớc đây đã từng có, tất cả em dồn hết vào con.
Nếu nói rằng tôi chỉ có mình vợ mà ko xao động trc vẻ đẹp của các cô gái khác là sai. Dù sao thì tôi vẫn là đàn ông, mà bản năng của đàn ông là vẫn bị cái đẹp hút hồn, tôi cũng ko nằm.ngọai lệ.

Mới đây có một nhân viên đc điều chuyển công tác sang làm trợ lý cho tôi. Một cô gái trẻ, khá sắc sảo và gợi cảm. Tuy kĩ năng xử lý công việc ko bằng Trúc nhưng cô ta khá là biết cách chiều chuộng tôi. Tôi biết, cô ta muốn gì, nhưng trong thâm tâm tôi vẫn luôn nhớ rằng, tôi đã có vợ và con. Tôi vẫn nhận sự chăm sóc của cô trợ lý xinh đẹp, nhưng ko bao giờ tôi bật đèn xanh cho cô ta. Tôi vừa nắm vừa thả con mồi, coi đó là một trò chơi tiêu khiển.

Từ khóa




TIN HOT

Error: Feed has an error or is not valid