Gái điếm – Phần 1

26/12/2016

Chuyện viết về một cô gái đẹp, đáng buồn là cô ấy là một sinh viên nghèo và rồi cô ấy trở thành một cô nàng bán hoa cao cấp.
Tên gọi mĩ miều hơn của đĩ điếm. Vì sao cô lại làm như vậy? Rồi cuộc đời của cô gái trẻ đầy hoài bão sẽ như thế nào???
– Cốc..cốc..cốc..
2 giờ đêm. Tiếng gõ cửa khách sạn vang lên lạnh lẽo làm cô giật mình tỉnh giấc, ai lại gõ cửa buổi này – cô thầm nghĩ. Khách hàng của cô, người đàn ông bụng phệ ngủ say như chết, tiếng ngày của anh ta đều đều. Chân anh ta đè lên bụng cô, chân anh ta nặng như cái cột đình làm cô không tài nào nhúc nhích được.
– Cốc..cốc..cốc..
Tiếng gõ cửa dồn dập hơn. Lần này người đàn ông nằm cạnh cô ngừng ngáy thật, anh ta vểnh tai nghe rõ tiếng ngõ cửa, mặt nhăn nhó, mắt nheo nheo hỏi cô:
– Em xem ai gõ cửa đi. Sao lại nằm ì ra đấy.
– Chân anh nặng quá làm em không dậy được ! – Cô rên rỉ khổ sở.
– Úi giời !!! Dậy đi..
Người đàn ông kia đưa chân lên, mặt anh ta thể hiện sự khó chịu. Cả cơ thế của cô như được giải thoát. Cô đứng dậy, nhanh tay với lấy quần áo mặc tạm vào, ngoài kia tiếng đập cửa mạnh hơn, “ chẳng biết có chuyện gì nhỉ” tự nhiên cô thấy tim mình đập mạnh hơn, cô thấy hơi bất an một chút, cô đi ra gần đến cửa, cô hỏi vọng ra ngoài:

dung-bat-em-phai-khoc-9
– Ai đấy ạ?
– Lễ tân đây, mở cửa ra vòi nước bị rò trong nhà vệ sinh !
Giọng người đàn ông ồm ồm đáp lại. Cô chau mày, chẳng hiểu khách sạn này làm ăn kiểu gì nữa mà nửa đêm đòi kiểm tra nước. Cô thấy bực dọc, nhìn quanh phòng, quần áo của khách nằm ngổn ngang. Cô đáp:
– Để mai đi, chồng em đang ngủ rồi !
– Không được, mở cửa ra không tôi phá cửa đấy ! Rò bao nhiêu nước rồi !
Cô bặm môi, giọng người đàn ông có vẻ quyết liệt, cô thở dài, cô biết không thể mở cửa, nhưng cô không có quyền tự quyết. Cô đi lại giường lay lay người đàn ông đang ngáy đều đều:
– Anh ơi.. anh ơi
– Gì đấy??
“ Uỳnh, uỳnh…., phịch phịch”
Tiếng đập cửa dồn dập,có tiếng người nói qua lại với nhau bên ngoài. Cô nhìn ra cửa hoảng hốt bảo với người đàn ông kia:
– Khách sạn bị rò nước nhà vệ sinh, họ muốn đến kiểm tra tắt luôn. Chúng ta có nên mở cửa không nhỉ? Em thấy hình như…
– Mở đi còn gì !
– Nhưng.. – cô chần chừ,tự nhiên tim cô đập mạnh. Cô có cảm giác gì đó không tốt.
– Nhưng nhị gì nữa, nhanh mở cửa đi !
– Vâng.
Cô đáp lại nhẹ nhàng rồi đi ra phía cửa, cô đưa tay mở cửa ra.
Làm nghề nào cũng vậy, cô học được rằng muốn thành công thì phải xem “ khách hàng là thượng đế”. Vì thế ngay lúc này cô đang áp dụng triệt để cái phương pháp ấy vô điều kiện dù linh tính báo hiệu cô có điều gì khủng khiếp đang chờ cô phía sau cánh cửa kia. Cô cười, cô chấp nhận điều đấy, cô biết buôn bán cái vốn tự có là phải chấp nhận rủi ro, hay nói cách khác cô là con đĩ !
Cửa mở ra, năm sáu người ở đâu nhào vào, cô chưa kịp phản ứng gì thì một người phụ nữ to béo nhảy xổ vào người cô, người phụ nữ đấy giật lấy mớ tóc của cô, kéo cô vào phòng. Dù có linh tính trước nhưng cô vẫn bị bất ngờ, cô ngã dúi dụi xuống nhà, và bị bà kia kéo đi xềnh xệch khiến cô đau điếng.

aas
Người phụ nữ kia vừa giật tóc cô thật mạnh từng hỏi, vừa lấy chân đạp vào mặt cô – người đàn ông vẫn say sưa ngủ trên giường kia. Cô đoán đây chính là vợ của anh ta. Mấy người đàn ông xung quanh xúm lại lôi khách hàng của cô dậy. Anh ta ngồi phắt dậy, run lẩy bẩy, cô chẳng biết là anh ta đang run rẩy vì trên mình chẳng một mảnh vải che thân hay run rẩy khi thấy cô vợ béo tốt của mình đang giật lấy đầu cô nữa. Cô thấy mình quá giỏi, giỏi đến mức đủ can đảm để lên giường với anh ta.
Tiếng cô vợ gào thét, kéo cô về thực tại. Mấy tên đàn ông lao vào đánh đấm cô và khách hàng của cô túi bụi, răng cô va vào nhau, máu chảy ra từ miệng cô. Một tên đàn ông mạnh dạn hơn, anh ta rút kéo chẳng hiểu từ đâu ra nhanh như sóc cắt nham nhở mái tóc của cô. Cô mặc kệ, khác với những đứa con gái khác cùng nghề. Cô không xin xỏ, cô không chống cự, hay phản kháng. Cô im lặng chịu tất cả sự hành hạ của bọn họ. Cô biết chẳng ai đứng ra bên cho một con đĩ như cô. Vì thế cô chỉ xem đây như một tai nạn, cô chỉ cảm thấy mình thiếu may mắn vì sự việc chẳng đáng có này. Đáng ra tối nay cô không gặp người đàn ông này, đáng ra tối nay cô ở nhà như dự tính ban chiều thì mọi việc đã khác nếu như không có cuộc điện thoại của ẹm, cô cười chua xót…
Cô tên là Thảo, tên đầy đủ của cô là Đoàn Phương Thảo. Đấy là cái tên của bố cô lúc sinh thời đặt cho cô. Mẹ cô kể với cô rằng bố cô bảo đặt cái tên Thảo cho cô, sau này bố cô luôn hi vọng cô sẽ là đứa con ngoan ngoãn, hiếu thảo.

Còn tiếp…

Từ khóa




TIN HOT

Error: Feed has an error or is not valid