Đừng bắt em phải khóc – Phần 15

07/01/2017

Vì hai bên trước đó đã hứa hẹn với nhau nên đợi chờ bọn nhỏ quyết định ra sao nên khi Trâm và Thịnh đưa ra quyết định thì hai gia đình đều đồng ý ngay lập tức. Thịnh nháy mắt với Trâm còn cô mặt cứ hất hất với anh kiểu  chẳng ai thua ai. Nhưng cô không hề biết vô tình quyết định tiến tới hôn nhân với người cô chưa từng được gọ là người yêu  mà giờ này đây sắp trở thành chồng cô lại là một chuỗi câu chuyện đầy gay cấn về sau.

– Tạm thời tôi và chị đi xem ngày cho bọn nhỏ trước xem như thế nào rồi khi nào bọn nó sẵn sàng rồi mình sắp xếp nhé.

– Vâng chị, gần tết rồi để đến tết hai ben gia đình mình đi du lịch để bọn nhỏ đi chơi cùng luôn.

– Thôi con muốn con và Trâm đi riêng. Con xin phép  hai bên gia đình nhé.

Thịnh xen ngang lời mẹ anh nói, ánh mắt anh ra vẻ nghiêm túc.

quen-toc-bob-di

– Anh chị thấy sao ? Hai tụi nó cũng lớn rồi. Tôi thì tôi không cấm cản gì những việc riêng tư của bọn nhỏ.

Mẹ Thịnh như ngầm hiểu ý anh bèn nói xuôi theo câu nói của Thịnh.

– Tôi thấy chưa cưới  chưa hỏi gì để bọn nó đi cùng cũng ngại chị à.

Mẹ cô ra vẻ lo lắng vì dù sao phận làm phụ nữ  nên bà ấy dè dặt đủ đường . Trầm ngâm thở dài đột nhiên cô lên tiếng :

– Con quyết định đồng ý đi cùng anh Thịnh. Bố mẹ cho tụi con đi chơi tìm hiểu nhau nhé.

Cô a giọng nghiêm túc không kém.

Sauk hi đi đến quyết định cuối cùng của cô và Thịnh nên hai bên đã cho phép anh và cô đi cùng nhau. Chào nhau ra về cô chạy tọt lên phòng đóng sầm cửa lại.

“ Sao tự nhiên mình đồng ý liền ta ?” Cô vò đầu bứt tóc tự đặt câu hỏi cho mình . Ngay cả giay phút này đây cô vẫn chưa định hình được lý trí cô đang mách bảo cô điều gì. Là yêu chăng?

…….

co-vo-tre-suy-sup-vi-phat-hie

Thịnh muốn gấp rút mọi việc nên đã lên kế hoạch ngay tức khắc. Địa điểm anh muốn cùng cô đi đến là Đà Nẵng. Một tuần sau đó anh và cô chuẩn bị xong mọi thứ, công việc sắp xếp ổn thỏa anh và cô cùng nhau ra sân bay. Ai nấy nếu không biết gì về hai người sẽ nghĩ rằng cô và anh giống như vợ chồng son đi hưởng tuần trăng mật vì trông Thịnh và Trâm khá xứng đôi với nhau.

– Em đói bụng không ? Ah người như em suốt ngày ăn vặt thì làm sao mà đói được.

– Chưa gì em phát hiện tật xấu của anh là nói nhiều rồi đó.

– Anh đâu có nói nhiều . Anh hỏi để anh mua đồ ăn tiếp tế cho em thôi.

– Được đó câu này còn nghe được, em đang ao ước ra Đà Nẵng em ăn nhiều ón em thích. Yeah!!!!

– Sắp có chồng rồi chưa lớn nữa hả?

– Kệ người ta !

Cô hồn nhiên trả lời kèm theo ánh mắt lườm nguýt anh.

Giờ bay đã đến, cô khệ nệ bước theo sau lung anh. Bỗng dưng anh nắm chặt tay cô kéo nhanh đến chỗ ngồi. Cảm giác như có cái gì đó xẹt ngang qua cô khiến cô khựng lại vài giây. Anh chẳng nói gì vẫn kéo cô đi tiếp.

Còn tiếp…





TIN HOT

Error: Feed has an error or is not valid