Đừng bắt em phải khóc – Phần 1

23/12/2016

Đừng bắt em phải khóc – Phần 1

– Trâm con chiều nay về sớm ăn cơm cùng bố mẹ với hai anh con nhé. Bố mẹ có chuyện muốn nói với con.

– Chuyện gì vậy bố?

– Con sắp xếp công việc về sớm đấy nhé, Không thôi hôm nay bố bảo chú Cường ( tài xế) chở con đi làm chiều bố dặn chú ấy đón con đúng giờ nhé.

– Vâng sao cũng được bố ạ.

8:30 sáng, như thường lệ cô đều tự đánh xe lái thẳng tới công ty cách nhà cô ước chừng 4km. Kể từ ngày ở ANh trở về, cô tiếp tay phụ gia đình và anh Hai của cô quán xuyến bớt một công ty do bố mẹ cô gây dựng lên. Công việc khá áp lực nên nhiều lúc cô chẳng còn tâm trí tận hưởng bao nhiêu cuộc vui chơi đó đây như thời sinh viên cô sống ở trời tây nữa.

– Chú Cường, chú có thấy hôm nay bố mẹ con lạ không?

– Đúng rồi, tui cũng thấy lạ từ ngày hôm qua rồi. Tui còn nghe dặn bà 5 giờ sáng nay đi chợ sớm mua đồ về nấu chiều nay nữa.

– Hay là nhà mình có khách?!?

– Có lẽ vậy đó cô ơi.

– Ai vậy ta? Sao con không được biết vậy trời.

– Thôi chiều tui đón cô về cô cũng sẽ biết mà.

– Dạ…

Cả ngày làm việc với tâm trạng bồn chồn không biết sắp tới cả nhà có dự định gì riêng kiểu úp mở làm cô khó chịu vô cùng. Tua nhanh thời gian đến 5h kém 10 phút chiều hôm đó, chú Cường cùng với chiếc mec màu đen bóng loáng của màu nước sơn xin đợi sẵn cô dưới sảnh của công ty.

Leo lên xe thong thả trở về nhà, bầu không khí hôm nay thật khác, mọi người ai nấy đều tất bật bày biện đồ ăn thức uống sẵn trên bàn, nhà cửa tươm tất hẳn ra. Cô đang ngầm hiểu chuyện dường như hôm nay nhà mình có khách đến nhà.

– Con gái vê rồi lên phòng tắm rửa rồi xuống ăn cơm nha con.

– Mẹee. nhà mình hôm nay có khách phải không?

– Ừ! Con chuẩn bị ăn mặc đẹp nha con. Khách đặc biệt.

Gương mặt của mẹ cô ánh lên sự háo hức mong chờ điều gì đó sắp đến. Cô lắc đầu thở dài trở về phòng tắm rửa.

dung-bat-em-phai-khoc-4jpg

Đồng hồ điểm ngay 18:30 phút, đèn led từ trong nhà ra đến ngoài cổng đều sáng rực như đêm 30. Cô mặc chiếc váy chữ A màu đen đơn giản nhưng toát lên làn da trắng như trứng gà bóc pha lẫn với ánh đèn khiến cô luôn nổi bật bất cứ mọi hoàn cảnh nào. Cô trải mình ngồi xuống ghế salon ở phòng khách thong thả chờ đợi theo lời mẹ của cô dặn. Cô là đứa cực kỳ thích ăn vặt, bất kể đâu chỗ nào trong nhà cũng đều có đồ ăn vặt của cô. Đang nhâm nhi gói snack khoai tây chiên thì cô nghe tiếng cười nói xì xầm phía bên ngoài mỗi lúc một to dần như đang tiến về phía cô.

– Trâm, đứng dậy chào 2 bác Vượng đi con.

– Dạ…dạ…con chào 2 bác !

– Quả thật nói không có sai mà, nhà họ Đặng có cô công chúa đúng xinh đẹp, giỏi giang nay nhà tôi mới được gặp đây.

– Trời, anh chị nói quá rồi, con Trâm nhà tôi cũng bình thường như bao đứa khác thôi à!

– Con chào 2 bác!

Đang tập trung về phía 2 ông bà Đỗ Vượng, theo như cô được biết gia đình này đã nổi tiếng 3 đời trong giới làm ăn. Quả thật khá may mắn khi nay cô được tiếp xúc trực tiếp với gia đình này. Đang trầm trồ trong bụng cô ngước nhìn tỏ vẻ ngạc nhiên về phía giọng nói vui vẻ vừa mới cất lên. Là một người đàn ông với vẻ cao ráo, sáng sủa và đặc biệt là nụ cười nhếch mép của anh ta làm cô đứng hình vài giây..

– Đây là con trai út của gia đình tôi. Nó tên là Đỗ Thịnh.

– Chào con ! Chà điển trai quá trời ạ.
Thật vui khi cả nhà đến đây dùng bữa cơm thân mật. Còn đây là…

Bố mẹ cô vừa nói vừa đưa mắt nhìn về cô, người cô cứng đơ như trời trồng khiến ông bà không khỏi bật cười.

– Bộ thấy anh Thịnh đẹp trai quá hay sao mà con đơ dữ vậy?

– Bố…mẹ…

Đột nhiên hai gò má ửng hồng lên vì ngại ngùng khiến cô bỗng chốc trẻ hóa lại như gái mười tám.

– Đây là Đặng Trâm, con gái út của 2 bác. Haizz, sắp ế đến nơi rồi mà nó còn vô tư, hồn nhiên như vậy đó.

– Chào em, rất vui được biết em.

Nụ cười thận thiện của Thịnh khiến cô vô tình như đang rơi vào tiếng sét ái tình.

Bâng khuâng một hồi lâu cô mới định hình lại được để chào hỏi anh ấy.

– Dạ.. chào anh. Hân hạnh được đón tiếp gia đình anh..

Giọng nói ngập ngừng khiến bố mẹ cô và bố mẹ Đỗ Thịnh đều chăm chú nhìn sang cô 1 cách trìu mến.

– Thôi màn chào hỏi đến đây được rồi. Tôi mời anh chị qua bên phòng ăn chúng ta dùng bữa tối nhé.

– Ừ! Ông bà khách sáo quá. Để chúng tôi tự nhiên nào.

Cô vẫn đứng đó, ánh mắt không khỏi rời anh ta chút nào. Có lẽ người ta nói đúng ” Uống nhầm một ánh mắt, cơn say theo cả đời”..

Đặng Trâm, một cô gái có điều kiện sống ở phương Tây từ những năm cấp 3 cho đến tận khi tốt nghiệp đại học cô mới trở về Việt Nam để tiếp quản công việc gia đình. Ấy vậy mà cô thuộc tuýp người không ăn chơi đua đòi như con nhà giàu khác. Cô chỉ loáng thoáng có mối tình chóng vánh cùng với 2 người bạn du học sinh ở Anh với cô rồi đường ai nấy đi sau đó.

Còn tiếp





TIN HOT

Error: Feed has an error or is not valid