Trước lúc ngất đi vì sinh con, tôi vẫn kịp nghe thấy chồng nói: “Cứ để cô ta chết đi, anh mới có cớ rước em về làm vợ!”

27/10/2016

– “Cứ để cô ta chết đi đừng cứu, làm như vậy anh mới có cớ rước em về làm vợ. Lát anh sẽ ra thông báo cô ta chết vì kiệt sức, mất quá nhiều máu nên không ai nghi ngờ đâu.

Kết hôn 2 năm tôi mới có thai, chuyện đó khiến tôi và cả nhà vui mừng khôn xiết. Vậy là tôi sắp được làm mẹ rồi, điều đó thật tuyệt vời với tôi. Có bầu tôi xin nghỉ việc khảo sát thị trường về làm việc văn phòng vì sợ động thai. Tôi không muốn bất kỳ chuyện gì xảy ra với đứa nhỏ, với tôi bây giờ con là tất cả.

Trái ngược với tất cả mọi người trong nhà, chồng tôi lại tỏ ra thờ ơ với chuyện tôi bầu bí. Anh dần trở nên vô tâm hay nói những lời cọc cằn với tôi dù tôi chẳng chọc tức hay làm sai chuyện gì cả. Nghĩ anh bị áp lực công việc nên mới thế, thay vì giận chồng tôi lại cố tỏ ra quan tâm, gần gũi anh nhiều hơn nhưng đáp lại sự cố gắng đó của tôi là những câu quát tháo, xua đuổi của anh.

Những ngày tháng tôi mang bầu tôi tủi thân lắm. Lâu ngày tôi trở nên trầm cảm ít nói hơn vì bị chồng bỏ rơi. Không hiểu sao sự xuất hiện của đứa bé này lại khiến anh quay lưng với mẹ con tôi như thế? Anh có bồ bên ngoài nên chán tôi? Không, không thể có chuyện đó được. – Tôi tự hỏi lòng thế.

Sát ngày sinh, tôi đánh liều đến nhờ cậy 1 mình việc cho an tâm. Dù sao chồng tôi cũng là bác sĩ khoa sản, nhờ anh chuyện này là tốt nhất.

truoc-luc-ngat-di-vi-sinh-con-toi-van-kip-nghe-thay-chong-noi-cu-de-co-ta-chet-di-anh-moi-co-co-ruoc-em-ve-lam-vo-1

(ảnh minh họa)

– Hôm nao em đẻ, anh giúp em đỡ đẻ nhé. Để người khác làm em không yên tâm, với lại em ngại lắm.

– Cô rảnh nhỉ? Tôi bận lắm, cô đến bệnh viện khác mà đẻ.
– Em muốn anh mà, anh đỡ đẻ cho em nhé. Em muốn anh là người đầu tiên nhìn thấy con.

– Thôi được rồi.

Nhờ được chồng chuyện đó, tôi vui lắm. Thế là hôm nao đẻ tôi không sợ hãi điều gì nữa, chính anh sẽ đỡ đẻ cho tôi và cùng tôi đón con chào đời. Chỉ cần nghĩ đến khoảnh khắc ấy thôi là tôi đã thấy hạnh phúc biết nhường nào. Ngày vượt cạn cũng đến, nhà chồng vội vã đưa tôi vào viện đẻ khẩn cấp. May thay lúc đó đang là ca trực của chồng nên anh đỡ đẻ giúp tôi luôn.

Tôi khá yếu mà đứa bé lại to nên rặn đẻ đến gần như kiệt sức đứa bé mới chịu ra. Vừa nghe thấy tiếng con khóc cũng là lúc tôi mệt nhoài ngất lịm đi. Nhưng vừa hay lúc đó tôi kịp nghe chồng bảo với cô y tá bên cạnh câu này rồi ngất lịm chẳng biết gì nữa.

– Cứ để cô ta chết đi đừng cứu, làm như vậy anh mới có cớ rước em về làm vợ. Lát anh sẽ ra thông báo cô ta chết vì kiệt sức, mất quá nhiều máu nên không ai nghi ngờ đâu. Anh đã mua chuộc mấy y tá này rồi không ai hé miệng đâu mà lo.

Cứ ngỡ mình đã chết đi sau khi sinh con, ai ngờ vừa mở mắt ra tôi đã thấy mình nằm ở phòng hồi sức bên cạnh là mẹ đẻ và mẹ chồng. Không tin vào mắt mình tôi cố nói giọng yếu ớt hỏi mẹ đẻ.

– Mẹ ơi, con còn sống hay đã chết rồi?

– Con bé này hỏi gì vậy? Con vẫn còn sống, con đã bất tỉnh cả nửa ngày rồi đấy làm cả nhà lo gần chết.

– Con vẫn còn sống sao? Tại sao vậy? Con con đâu?

– Mày đẻ xong mắc bệnh lú lẫn hả con, thằng bé đây.

Ôm lấy cậu con trai đỏ hỏn của mình, tôi rớt nước mắt hôn lấy hôn để thằng bé mà không thốt lên lời. Sao tôi lại sống chứ, chẳng phải lúc đó chồng đã lên kế hoạch không cứu để mặc tôi chết rồi đó ư? Đang hoang mang suy nghĩ thì bất chợt cô y tá – bồ của chồng tới thăm. Biết ý, tôi bảo 2 mẹ đi ra ngoài nhờ 1 lát rồi hỏi chuyện cô ta ngay.

– Tại sao các người lại cứu tôi? Chẳng phải cô và chồng tôi muốn tôi chết đi để 2 người có cơ hội về sống với nhau ư?

– Sao chị biết chuyện này?

– Trước đi ngất đi vì kiệt sức tôi đã kịp nghe thấy 2 người nói vậy.

– Vậy thì tôi sẽ cho chị biết nốt câu chuyện về sau. Sau khi chồng chị đề nghị làm việc đấy tôi đã phản đối. Bởi với tôi chị là bệnh nhân, chúng tôi phải hết sức cứu chữa chị chứ không thể để tình cảm riêng tư xen lẫn công việc được. Lương tâm của người làm y bác sĩ không cho phép tôi làm điều đó với chị. Tôi đã khuyên chồng chị và từ chối lời đề nghị làm vợ anh ta. Bởi chính lúc ấy tôi nhận ra chồng chị rất tệ, ngay cả vợ mình anh ta còn nhẫn tâm để chị chết thì mai này nếu tôi có về sống với anh ta thì sao? Liệu tôi có là nạn nhân thứ 2 không?

– Tôi không ngờ chính chị đã cứu tôi từ tay chồng tôi. Cảm ơn chị.

– Là trách nhiệm của tôi thôi, chị không phải cảm ơn. Vả lại chị cũng đừng lo, tôi không cướp chồng chị đâu. Vừa rồi tôi đã cắt đứt quan hệ với anh ta rồi, xin lỗi chị vì thời gian qua đã khiến gia đình chị xáo trộn. Thôi chị mới đẻ xong còn mệt lắm, chị nghỉ đi.

Rơi nước mắt, tôi không ngờ cô y tá ấy lại tốt bụng như thế. Nếu không nhờ cô ấy có lẽ ngày này năm sau là ngày giỗ của tôi rồi. Vậy là mẹ con tôi đã mang ơn cô ấy rất nhiều. Đã 1 ngày nằm viện chồng chưa đến thăm tôi 1 lần, lẽ nào anh không cần tôi nữa mà đi tìm 1 người phụ nữ khác. Tại sao anh lại cư xử với tôi vậy? Tôi đã làm gì sai chứ?

Từ khóa




Error: Feed has an error or is not valid