Đi công tác về, thấy đống bao cao su dùng dở trong thùng rác, tôi điên lên đánh đuổi vợ đi rồi khóc ngất khi lượm được tờ giấy ấy trong ngăn kéo tủ

03/11/2016

Cái thùng rác, có nguyên một đống bao cao su dùng dở. Chúng tôi đâu có dùng bao, mà cả tháng nay rồi, chúng tôi có gần gũi nhau đâu. Vậy thì đống bao cao su này là…

Tôi và em đến với nhau bằng tình yêu chân thành. Cả hai đã có 5 năm yêu nhau trước khi tiến đến hôn nhân. 5 năm, có thể nói là quãng thời gian đủ dài để tôi và em biết rằng mình cần gì cho một cuộc hôn nhân hạnh phúc. Nên khi quyết định sống bên nhau, chúng tôi tự tin lắm, nghĩ rằng cuộc sống sẽ chỉ có tiếng cười chứ không có nước mắt, đau thương.

Và đúng như những gì tôi đã nghĩ. Hàng xóm, láng giềng ai cũng ngưỡng mộ tôi lấy được một người vợ thảo hiền, biết yêu thương, chăm sóc chồng. Bố mẹ tôi cũng mừng ra mặt vì có được cô con dâu ngoan hiền. Bạn bè tôi, ối kẻ phải buông lời ghen tỵ. Tôi thấy hài lòng và vui sướng với cuộc sống hiện tại của mình lắm.

Vì tuổi tác của cả hai đã lớn nên chúng tôi quyết định không kế hoạch mà sau khi kết hôn cứ thả tự nhiên để em nhanh có bầu. Nhưng nửa năm trôi qua, cái bụng của em vẫn không có một chút động tĩnh gì. Em lo lắng ra mặt, cuống cuồng giục giã tôi sắp xếp thời gian để đi khám. Tôi thấy không tin được, chắc chắn sức khỏe của cả hai chúng tôi đều tốt, sao mà phải đi khám. Tôi vỗ vai em động viên:

– Bạn bè anh đầy đứa kết hôn hai năm rồi mới có con được đấy thôi. Con cái còn là chuyện duyên phận nữa. Huống hồ chúng mình vừa mới thử được nửa năm. Em đừng lo lắng, áp lực quá, cứ thoải mái tư tưởng, thả lỏng đi rồi chúng mình sẽ nhanh có con thôi.

hoang-hon-ngay-dua-con-di-xet-nghiem1

(Ảnh minh họa)

Em ôm chặt lấy tôi nói câu cảm ơn. Em nói em thật hạnh phúc lắm khi có được người chồng hiểu chuyện như tôi làm tôi cũng thấy bản thân mình như đang bay lên chín tầng mây vậy. Cứ nghĩ rằng chúng tôi sẽ mãi bình yên bên nhau như thế cho đến ngày…

<\/ins>
– Em mệt lắm. Anh đừng động vào em, đi ngủ thôi. – Em hờ hững

Em gạt tay tôi ra khỏi người. Tôi sững sờ, lần đầu tiên em phũ phàng với tôi như vậy. Bản thân tôi biết thế nào là chuyện vợ chồng hợp lý, tôi đâu có phải kẻ cuồng bạo, ham hố, ép buộc gì em. Vậy mà thái độ của em tự nhiên làm tôi thấy mình giống như một người chồng đang ép buộc vợ vậy. Tôi nằm thao thức mãi vì quen ôm em ngủ rồi.

Tôi cứ tưởng hôm đó em có chuyện gì bực mình nên mới vậy. Nhưng một tháng trời em không cho tôi động vào người, cấm vận tôi làm tôi không thể nào không băn khoăn được:

– Em có thể có anh lý do vì sao em đối xử lạnh nhạt với anh như vậy được không? Hay anh đã làm gì sai để em không bằng lòng. Em cứ nói ra đi anh sẽ sửa.

– Anh không làm gì sai. Chỉ là em thấy chán thì em không muốn thôi.

Câu trả lời của em khiến tôi thất vọng tột độ. Mới kết hôn, còn chưa có con mà em đã chán tôi rồi sao? Hay phong độ đàn ông của tôi có vấn đề? Tôi còn đang băn khoăn đi tìm câu trả lời từ phía bản thân mình công việc có vấn đề, tôi phải đi công tác đột xuất 10 ngày. Để em ở nhà một mình, tôi chẳng hề yên tâm chút nào cả. Nhưng cũng chẳng còn cách nào khác hơn. Tôi buộc phải đồng ý và rồi…

Thời gian vắng nhà, tôi nhớ em khủng khiếp. Từ ngày kết hôn đến bây giờ, đã khi nào chúng tôi xa nhau lâu như thế này đâu. Ngày nào tôi cũng gọi điện hỏi thăm em, dặn dò em chăm sóc bản thân tốt nhưng chỉ nhận lại được từ em những câu ậm ờ. Lại nghĩ em giận mình, kết thúc chuyến công tác, tôi nhanh chóng trở về. Em chưa về. Tôi bỏ vali đó, vào bếp lấy nước uống. Hình ảnh đập vào mắt tôi khiến tất cả tối sầm lại. Cái thùng rác, có nguyên một đống bao cao su dùng dở. Chúng tôi đâu có dùng bao, mà cả tháng nay rồi, chúng tôi có gần gũi nhau đâu. Vậy thì đống bao cao su này là…

Tôi thấy tim mình nghẹn lại, một nỗi nhục nhã bắt đâu xâm chiếm lý trí. Em đã phản bội tôi là cái chắc chắn rồi. Tôi điên lên gọi điện cho em về hỏi rõ lý do. Nhưng vừa nhấc điện thoại lên thì em về:

– Cô giải thích đi. Thế này là thế nào? – Tôi gằn giọng, chỉ tay vào đống bao cao su

– Tôi không có gì để giải thích. Anh muốn hiểu sao thì hiểu? – Em vênh váo

Cái tát thẳng tay của tôi đáp thẳng xuống mặt em.

– Cút, cút ngay ra khỏi nhà tôi, đồ đàn bà đê tiện. Đừng có quay về đây nữa. – Tôi quát lên

Vừa dứt lời thì em cũng quay lưng đi luôn. Tôi cạn lời với em. Có nằm mơ, tôi cũng không thể tin em lại phản bội mình. Em đi rồi để lại trong tôi khoảng trống lạnh lẽo, ô nhục. Tôi lao lên phòng tìm xem còn bằng chứng phản bội nào của em nữa không. Lục tung ngăn kéo tủ, tôi thấy kì lạ khi trong đó có một tập giấy gì đó được nhét sâu vào bên trong. Nhanh chóng mở nó ra xem vì tôi nghĩ ấy là thư tình nhưng…

“Ung thư buồng trứng”…

Tôi quay cuồng, chân tay bủn rủn đến mức quỵ ngã. Em bị ung thư buồng trứng. Kết quả xét nghiệm có cách đây 1 tháng. Nhìn lại tất cả những gì em đã làm với mình, tôi bật khóc đau đớn khi biết rằng là do em cố tình. Em làm như vậy để muốn tôi chủ động từ bỏ em. Em không muốn khiến tôi bị vướng bận, em muốn tôi nghĩ rằng em phản bội mình để tôi có thể đi tìm hạnh phúc mới. Sao em có thể nghĩ đơn giản như vậy chứ. Tôi lao đi tìm em trong điên dại. Ngoài trời tối đen như mực, tối như chính con đường mà tôi đi tìm em vậy.

Từ khóa




Error: Feed has an error or is not valid