Con được 20 ngày tuổi, tôi đã bị mẹ chồng đuổi ra khỏi nhà để đón dâu mới nhưng 3 năm sau tôi phải tìm bà để nói lời cảm ơn

30/10/2016

- Vậy mà đến khi con tôi được 20 ngày tuổi, mẹ chồng tôi đã nổi cơn điên đuổi tôi ra khỏi nhà. Tôi ngơ ngác không hiểu vì sao, chỉ nghe bà hét...

Tôi lấy chồng từ năm 20 tuổi nhưng mãi đến năm 25 chúng tôi mới có con. Có con khó nhọc như thế nhưng chồng tôi chả đoái hoài gì đến vợ, anh đi làm suốt ngày, hôm nào về nhà cũng trong tình trạng say xỉn, không biết trời đất là gì. Tôi chẳng hiểu sao anh lại thay đổi một trời một vực như vậy. Trước kia chồng tôi là một người đàn ông đàng hoàng cơ mà.

Hôm đó tôi sinh con, mẹ chồng chạy đến bệnh viện một mình, nhìn bà lật đật, mắt đỏ hoe, tôi mới gắng hỏi:

– Mẹ, chồng con đâu?

– À, nó bận họp rồi. Chắc không đến được.

Một nỗi thất vọng cứ thế tuôn trào trong tôi. Trong cơn đau đẻ, tôi vẫn cảm thấy được rằng có vẻ như hạnh phúc của tôi đã kết thúc cả rồi. Ông chồng tình cảm ngày nào của tôi giờ đã trở thành một con người hoàn toàn khác. Anh ấy không để ý gì đến mẹ con tôi cả, có lẽ anh ấy đã có người phụ nữ khác rồi cũng nên.

Đến lúc tôi về nhà, phải 3 ngày sau tôi mới thấy chồng lò dò về. Anh vẫn say khướt. Thấy tôi, anh ghé vào cười rồi nói:

– Cô đẻ rồi à? À… là con gái à? Chán thế cơ chứ? Cứ tưởng có cậu con giai nối dõi, chả biết đẻ gì cả.
Nói rồi anh loạng choạng về phòng sau khi đi vào véo má con một cái làm con bé khóc ré lên. Tôi giận chồng mà không làm gì được, nước mắt ứa ra.

Chồng đã chán là thế mà đến cả mẹ chồng cũng chẳng ra gì. Từ khi tôi sinh con gái, mặt bà khi nào cũng lạnh tanh. Mỗi ngày bà mang vào cho tôi một bát cơm trộn đủ thứ trong đó rồi bảo ăn đi. Xong xuôi, bà bỏ đi đâu biệt tích, đến tối mới thấy mò về. Chồng tôi cũng vậy, chả bao giờ tôi thấy mặt anh ở nhà. Tiền bạc đi làm cả tháng thì chả thấy đâu, tôi muốn kêu, muốn kể tội anh cũng chẳng biết kể với ai vì suốt ngày ở nhà một mình, con thì còn quá nhỏ.

Vậy mà đến khi con tôi được 20 ngày tuổi, mẹ chồng tôi đã nổi cơn điên đuổi tôi ra khỏi nhà. Tôi ngơ ngác không hiểu vì sao, chỉ nghe bà hét lên:

– Mày ở đây ăn hại bao nhiêu năm mà cuối cùng cũng không đẻ được một đứa con trai cho nhà tao. Cuốn gói khỏi nhà tao ngay và luôn đi.

– Mẹ, có chuyện gì vậy mẹ? Con có làm gì nên tội đâu ạ, con nào chả là con hả mẹ.

con-duoc-20-ngay-tuoi-toi-da-bi-me-chong-duoi-ra-khoi-nha-de-don-dau-moi-nhung-3-nam-sau-toi-phai-tim-ba-de-noi-loi-cam-on-1

(Ảnh minh họa)

– Tao nói rồi, nhà tao không chấp nhận cháu gái, mày ôm con cuốn xéo khỏi nhà tao ngay đi.

Lúc đó con tôi mới 20 ngày tuổi, trong người tôi không có một đồng. Tối hôm đó, tôi thấy cửa tủ để tiền của mẹ chồng không khóa, với nỗi căm hận sẵn có, tôi lấy của bà 20 triệu đồng rồi bế con đi.

Tôi nghĩ rằng chừng đó số tiền chẳng thấm tháp vào đâu so với nỗi khổ mà tôi phải chịu đựng ở nhà chồng suốt chừng ấy năm. Tôi bắt xe về quê với mẹ và sau đó, cắt đứt mọi liên lạc hoàn toàn với gia đình chồng. Cuộc sống của tôi những ngày đó phải nói là rất khốn khổ, tôi phải chạy ăn từng bữa, làm đủ việc để nuôi con vì bố mẹ tôi đã già. Sau khi con được 2 tuổi, tôi để con lại cho mẹ chăm rồi lên thành phố, dùng số tiền tôi lấy của mẹ chồng để đi xin việc, cuối cùng tôi cũng tìm được một công việc ổn định, lương chỉ 6 triệu nhưng như thế cũng là quá tốt đối với một bà mẹ như tôi.

Cuộc sống của tôi ngày càng ổn định, tôi được cất nhắc lên chức và lương cũng khá hơn. Lúc này tôi đã đón con lên và thuê giúp việc, trong công ty tôi cũng có một trưởng phòng góa vợ và chúng tôi bắt đầu tìm hiểu nhau, sau 6 tháng, anh và tôi làm lễ cưới và chúng tôi thực sự hạnh phúc. Anh bị vô sinh nên anh xem con gái tôi như con đẻ, tôi lấy làm mãn nguyện vì điều đó dù đôi khi cũng cảm thấy buồn vì không thể sinh được một đứa con cho anh.

Bẵng đi 3 năm sau, một ngày nọ tôi bỗng gặp lại một người hàng xóm cũ ở chợ. Nhận ra tôi, chị ta tíu tít hỏi thăm rồi kể chuyện. Nghe kể chồng tôi nghiện ma túy rồi bán hết gia sản khi nào không rõ, mẹ chồng tôi sợ nguy hiểm cho tính mạng của tôi nên mới giả vờ đuổi tôi ra khỏi nhà. Tôi nghe xong thì chết sững, vậy mà bấy lâu nay tôi cứ hận mẹ chồng. Người hàng xóm ấy cũng nói thêm rằng giờ mẹ chồng tôi sống một mình rất đơn độc vì chồng tôi đã mất 2 năm trước vì phê thuốc.

Tôi nghe xong mà bàng hoàng. Ngày hôm đó tôi tìm về căn nhà xưa, quỳ dưới chân mẹ chồng để nói lời cảm ơn. Giờ thì tôi đã biết vì sao cánh cửa tủ để tiền của bà hôm đó đã không khóa. Bà bảo rằng bà rất muốn gặp cháu, bà xin lỗi vì đã phải dùng đến cách đó và xin lỗi vì đã giấu tôi. Bà nói nếu tôi không bỏ đi làm lại cuộc đời thì có lẽ, cuộc đời tôi giờ đã rất tăm tối với người chồng nghiện ngập. Bà thương con nhưng cũng không đành lòng khi thấy tôi sống đau khổ.

Giờ thì tôi đã biết rằng dù sao số mình vẫn may mắn vì có một bà mẹ chồng giàu lòng thương đến như vậy. Vậy mà bấy lâu nay tôi cứ căm hận bà. Tôi hứa từ nay, tôi sẽ thay chồng chăm sóc tốt cho bà xem như là sự báo hiếu muộn màng của mình dành cho người mẹ chồng đau khổ.

Từ khóa




Error: Feed has an error or is not valid