Bi hài chuyện cô vợ cao tay tìm kế trị ông chồng cứ hễ cãi nhau là lại vác balo ra đi ‘tìm đường cứu nước” mấy hôm mới chịu về

27/10/2016

- Thấy chồng chạy vào phòng. Em nín thở có khi nào lão tìm gậy đánh mình không? Thế thì chết cha mình không chịu được đòn đâu. Mặt tỏ ra bình tĩnh nhưng thật ra em sắp xỉu đến nơi rồi.

Em và lão chồng kết hôn đến nay đã được 4 năm các chị ạ. Chồng em to cao đen hôi, mỗi lần mặc sơ mi đóng thùng vào thì bao em xin chết. Bọn em đã có chung với nhau 1 cậu con trai kháu khỉnh đáng yêu vô cùng.

Ngày mới cưới hai đứa cũng khó khăn lắm, hai vợ chồng cày cuốc chăm chỉ cố chắt lót rồi bố mẹ hai bên hùn vốn cho thêm tiền nên bọn em đã sớm mua được 1 căn hộ chung cư khá rộng rãi. Niềm hạnh phúc như nở hoa khi có nhà và có 1 cậu con trai kháu khỉnh. Việc của bọn em lúc đó chỉ là kiếm tiền trả hết nợ nần rồi nuôi dạy con thật tốt thôi.

Tính em vô tư nên nhiều lúc khiến chồng phát cáu, có lần em mải chơi với con ngoài hành lang quên béng mất mình đang nấu thịt trên bếp. Về đến nhà thấy khói bốc nghi ngút, khét lè chồng lôi em về mắng cho 1 trận không ra gì. Em biết em sai nên em im lặng, nhưng lão thấy thế cứ được đà làm tới:

bi-hai-chuyen-co-vo-cao-tay-tim-ke-tri-ong-chong-cu-he-cai-nhau-la-lai-vac-balo-ra-di-tim-duong-cu2

(Ảnh minh họa)

– Số tôi khổ quá, lấy phải cô vợ đoảng hết phần thiên hạ, dời ơi là dời. Cháy nhà thì có phải khổ không, sao cô không làm được gì nên hồn vậy.

– Ồ ngon, xưng hô tôi với cô luôn rồi đã thế đây cũng không khách khí nhé.

Em tức quá em cũng xa xả nói lại. Kết quả các chị biết thế nào không, lão chạy vào phòng. Em nín thở có khi nào lão tìm gậy đánh mình không? Thế thì chết cha mình không chịu được đòn đâu, nếu bị đánh mình sẽ bị ám ảnh cả đời cho coi. Tim em đập rộn ràng, lo lắng vô cùng, ai dè lão xách cái balo ra nhét ít quần áo rồi bảo:

– Cô tự suy nghĩ và xem lại bản thân đi, tôi đi đây.

– Ừ ngon thì anh cứ đi luôn đi, đừng có về cái nhà này nữa nhé.

Thế mà lão đi thật các mẹ ạ, đàn ông gì mà hễ động cái là bỏ đi như thế. Em nghĩ bụng chắc ông chồng mình đi lúc rồi về thôi, ai dè lão đi suốt đêm luôn. Em ôm con khóc, gọi cho bạn bè ai cũng nói không biết lão đi đâu cả. Mấy hôm đó mắt em như gấu trúc, khóc sưng húp, 3 hôm sau lão về nhìn em tàn tạ quá lại lóc cóc đi mua cháo, thế là huề. Em khóc đấm mạnh vào người lão, còn lão ôm lấy em rồi nói:

– Lần sau vợ nhớ để ý hơn biết chưa?

– Còn anh không được bỏ đi như thế nữa đâu đấy, nếu không em cho anh đi luôn.

– Anh biết rồi.

Vợ chồng vui vẻ yên ấm được 1 thời gian thì lại có biến. Hôm đó bọn em cãi nhau to vì chuyện con cái. Chồng em điên lên bảo:

– Mỗi việc chăm con thôi mà cô cũng không làm được là sao hả? Cô làm vợ làm mẹ cái kiểu gì thế.

– Ơ hay anh cũng là bố nó cơ mà, sao anh nói vô trách nhiệm vậy. Chẳng lẽ mọi chuyện trong nhà này từ việc nhà, con cái các thứ đều là của em hết à, anh quá đáng vừa vừa thôi chứ. Em cũng đã cố hết sức rồi, sao anh không không ghi nhận sự cố gắng của em mà anh cứ bới móc vậy?

– Tôi chán cô quá rồi, có ai làm vợ mà chồng nói 1 câu chưa xong vợ đã nhảy vào miệng ngồi rồi vậy không hả?

– Chán thì giải tán đi.

– Được thôi.

Em tức nghẹn tận cổ cứ nghĩ lão ta đi viết đơn ài dè lần này lão lại vác balo đi tiếp. Em nghĩ bụng nếu lần này đi thì cho anh ta đi luôn. Em cũng chán lắm rồi, em đưa con đi tắm xong gọi về mách với mẹ chồng. Mẹ em nghe xong bảo:

– Cho nó đi, xem nó đi được mấy hôm, cái thằng này nó dở hơi thế đấy. Thôi để mẹ sắp xếp rồi lên chơi với hai mẹ con.

– Dạ.

bi-hai-chuyen-co-vo-cao-tay-tim-ke-tri-ong-chong-cu-he-cai-nhau-la-lai-vac-balo-ra-di-tim-duong-cu1

(Ảnh minh họa)

Em chán đời gạt nước mắt, thôi đến đâu thì đến. Chắc anh ta lại qua nhà ông bạn thân ấy mà. Mà nghĩ bụng ông chồng này cũng hâm ghê, cứ hễ cái nhau là vác balo ra đi tìm đường cứu nước là thế nào.

Em ngóng mẹ chồng em lên lắm. Được cái em với mẹ hợp nhau, em lo lắng hỏi giờ nên làm thế nào. Mẹ chồng em nghĩ ngợi 1 lúc bèn nói, mình phải tìm kế trị cho nó 1 trận, nhưng con cũng phải kiểm điểm lại bản thân đi:

– Dạ con biết rồi, mẹ bày kế cho con đi.

Hôm đó em gọi cho chồng nhưng lão ta không nghe máy, nhắn tin hỏi:

– Anh có định về nữa không hay định cư bên đó luôn? Nếu về thì bao giờ về.

Mãi vẫn chẳng thấy trả lời, em cú quá đành làm theo kế hoạch của mẹ chồng. Em dọn đồ ôm con bỏ về nôi chơi mấy hôm. Đến khi lão ta về không thấy vợ con đâu liền gọi điện tìm khắp nơi. Gọi cho bố mẹ chồng em thì bà bảo:

– Vợ con mày sao mày hỏi tao, thế vợ chồng làm sao mà thế. Hay con Huyền nó chán mày quá nên nó bỏ đi rồi. Liệu mẹ con nó có chuyện gì không nhỉ, cháu nội tao mà bị sứt mẻ gì thì mày coi chừng đấy nhé, làm chồng làm bố mà thế à?

Lão sợ lắm nghe mẹ em bảo, miệng lắp bắp không nói nổi câu nào. Em tắt ngấm máy cho lão biết cảm giác không có vợ con nó đáng sợ ra sao? Nghe bảo lão định báo công an các thứ, chiều hôm đó thấy lão thất thểu về nội. Mẹ em bảo con bế con lên phòng trốn đi. Ôi râu lão mọc um tùm người gầy rạc sợ hãi bảo:

– Mẹ ơi con tìm khắp nơi rồi vẫn không thấy vợ con con đâu, hay con báo công an nha mẹ.

Mẹ em nghe thế liền cho 1 bài học, lão ngồi im thin thít. Em thấy thương quá bèn bế con xuống, thấy mẹ con em lão chãy đến ôm hôn vì nhớ con quá. Sau lần đó lão chừa tận già không dám bỏ nhà đi nữa. Nếu có cãi nhau thì hai đứa đóng cửa hai phòng để bớt miệng lại. Tính xung khắc nhau nhiều khi cũng khổ các mẹ ạ, nhưng từ đó đến nay lão không dám vác balo ra đi tìm đường cứu nước nữa rồi. Em gọi điện cảm ơn mẹ chồng rối rít, không ngờ cái chiêu vườn không nhà trống ấy lại lợi hại như vậy.

Từ khóa




Error: Feed has an error or is not valid