Không cần một tình yêu nồng say, chỉ cầu một người biết thấu hiểu…

24/10/2016

Vào một chiều mưa tháng mười, anh khẽ ôm cô vào lòng, không một lời nói yêu thương nồng nàn, không một câu hứa hẹn về mai sau, chỉ đơn giản, anh hiểu cô, cô hiểu anh, vậy nên, họ thuộc về nhau nhẹ nhàng như vậy, một tình yêu đơn giản, nhẹ nhàng, bình yên của những con người chịu nhiều tổn thương tình cảm của một thời thanh xuân tuổi trẻ

Vào một chiều mưa tháng mười, anh khẽ ôm cô vào lòng, không một lời nói yêu thương nồng nàn, không một câu hứa hẹn về mai sau, chỉ đơn giản, anh hiểu cô, cô hiểu anh, vậy nên, họ thuộc về nhau nhẹ nhàng như vậy, một tình yêu đơn giản, nhẹ nhàng, bình yên của những con người chịu nhiều tổn thương tình cảm của một thời thanh xuân tuổi trẻ.

Anh chỉ là một chàng trai đa sầu đa cảm, luôn thích quan tâm mọi người xung quanh mình, có lẽ, anh vẫn sẽ luôn nồng ấm như vậy nếu như người anh yêu suốt hai năm không lặng lẽ bỏ anh ra đi. Chỉ là một lần tổn thương lại có thể làm cho một con người khác đi nhiều như vậy, lạnh lùng, có lẽ, đó là từ ngữ để đánh giá anh lúc này. Anh chán chường với mọi thứ xung quanh mình, mất đi cái đam mê với cả những câu chuyện anh viết ngày nào, dần dà, anh chìm trong khoảng không của riêng mình, ngay cả nói chuyện cùng một ai đó, cũng làm anh thấy nhàm chán.

khong-can-mot-tinh-yeu-nong-say-chi-cau-mot-nguoi-biet-thau-hieu2

Anh thích lặng một mình bước đi giữa những cơn mưa chiều thu, nó làm anh vơi dần đi nỗi nhớ về ngươi đã mang cho anh nhiều nỗi đau lẫn kỉ niệm đẹp như vậy. Biết sao được đây, quá khứ đẹp đến thế kia mà, khẽ thở dài, thôi nghĩ về cô ấy, anh dừng chân nơi góc cafe quen thuộc, vẫn là ly café sữa nhiều sữa ít café ngày nào, nhưng với anh, nó lại khác đi nhiều lắm, cái vị ngọt ngày xưa nó đi đâu mất rồi nhỉ, anh khẽ nhíu mày, rồi lại mặc kệ nó, ngồi ngẫn ngơ nhìn làn mưa rơi rơi ngoài kia, lặng nhìn dòng người qua lại hối hả. Có lẽ, quan sát dòng người bon chen giữa cuộc sống đời thường cũng trở thành sở thích của anh lúc này, thật nhàm chán.

Cô chỉ là một cô nàng thơ ngây thích ngôn tình cũng các chàng trai hàn quốc, cô luôn ao ước một cuộc tình như trong những bộ phim hàn xẻng hay chiếu trên các kênh truyền hình, một cô gái luôn mộng mơ, một cô gái chưa từng nếm trải vị đời, nên không lạ khi cô lại nhanh chóng rơi vào bẩy tình của một kẻ sở khanh chuyến bắt cá bằng lưới cả, và rồi, nhưng một quy luật hiển nhiên, khi cô phát hiện ra mình bị lừa như một con ngốc thì một niềm tin vào tình yêu của cô cũng sụp đồ như vậy, cô đau và tuyệt vọng với cái tình cảm ngây thơ của mình.

Những vấp ngã đầu đời khiến con người ta trưởng thành một cách đáng sợ, cô không còn là cô gái ngây thơ ngày nào, cô luôn nghi ngờ về mọi thứ xung quanh mình, chán ghét lũ đàn ông phiền hà luôn theo đuỗi cô ngoài kia, cô thích một mình, luôn là vậy, khép kín trái tim tổn thương, khuôn mặt lạnh dần trước sự đổi thay của cuộc sống hiện tại, nhưng vẫn có một điều không thay đổi ở bản thân cô, cô vẫn thích ngồi những quán café quen thuộc, chỉ khác, giờ cô lại thích một mình thưởng thức mùi vị của ly café ngày nào, không bạn bè, không người yêu, chỉ một mình lặng lẽ như vậy.Không cần một tình yêu nồng say, chỉ cầu một người biết thấu hiểu…

Cô bước vội vào quán café quen thuộc, sao hôm nay lại mưa thế nhỉ, cô ghét mưa, mưa làm cho cô cảm thấy buồn, kêu một tách capuchino nóng quen thuộc. Cô lặng lẽ quan sát những con người cô độc xung quanh mình, có lẽ, đây là một quán café dành cho những con người cô đơn chăng, họ luôn đến một mình và ra về cũng một mình lặng lẽ, không gian thật tĩnh lặng với giai điệu âm nhạc nhẹ nhàng, không ai trò chuyện với ai cả, tất cả mọi thứ như chìm vào cõi không gian của riêng mình. Bổng ánh mắt cô dừng lại ở một góc quán café, một khuôn mặt thật lạnh, cô nghĩ, cô lặng lẽ quan sát chàng trai với khuôn mặt lạnh ấy, không một nụ cười, dương như anh ta cách biệt với thế giới xung quanh mình, chắc lại là một kẻ chán đơi như bao kẻ thất tình khác, nhưng ở anh, lại mang cho cô một cảm giác thật đặc biệt, là gì nhỉ, có lẽ, đó là một sự bình yên đến tĩnh lặng chăng.

Như có linh cảm, anh quay mặt về phía cô, anh nhìn cô một cách bình thản, không ngại ngần khi bị cô nhìn chằm chằm như vậy, vốn dĩ, anh cũng chả quan tâm tới mọi thứ kia mà, chỉ ngạc nhiên một chút, anh có gì để một cô gái như cô để ý nhỉ.

Cô quay mặt đi chỗ khác, sao lại có một người con trai lại thản nhiên nhìn mình chằm chằm như vậy nhỉ, cô bối rối, vội uống ly capuchino đang nóng, miệng cô đau rát vội đặt tách capuchino lên bàn, cô càng bối rối hơn nữa.

Anh khẽ cười, nụ cười hiếm hoi kể từ khi cô ta rời ra anh, anh lặng lẽ nhìn cô gái bàn bên, thật thú vị.Không cần một tình yêu nồng say, chỉ cầu một người biết thấu hiểu…

khong-can-mot-tinh-yeu-nong-say-chi-cau-mot-nguoi-biet-thau-hieu1

Cô và anh đã gặp nhau như vậy, một sự tình cờ hay sắp đặt của định mệnh, hai con người mang trên mình nhiều tổn thương càng dể đồng cảm với nhau hơn, càng vì anh là một người dể thấu hiểu người khác, anh rất ít nói, nhưng khi anh nói, lại làm cho cô phải suy nghĩ thật lâu, anh chả bao giờ hẹn gặp cô cả, anh bảo, cứ xem định mệnh an bài vậy. Cô nhìn anh một cách khó hiểu, nhưng sao đó, cô tin là định mệnh thật, anh và cô chả hẹn mà gặp, thế là thế nào nhỉ, dần dà cô quen thuộc với sự có mặt của anh trong cuộc sống của mình, cô bắt đầu được anh dẫn đi chơi giữa những cơn mưa phùn lạnh giá, đơn giản anh nắm lấy tay cô đi trong cơn mưa, giờ thì cô lại thích mưa, chỉ cần có anh, bàn tay anh thật ấm áp. Anh bắt đầu quan tâm cô nhiều hơn, vâng, một kẻ thích quan tâm theo cách của mình, chả bao giờ cô biết trước anh muốn làm gì cả. Vào một chiều mưa, anh chạy xe tới nhà cô, gọi cô xuống chỉ để lấy món canh bún mà cô thích, sao anh lại biết cô đang đói nhỉ. Mỗi buổi sáng, cô lại được nhận tin nhắn chúc ngày mới tốt đẹp, tối lại là tin nhắn chúc ngủ ngon quen thuộc, cùng một câu chả bao giờ đổi, sao anh nhàm chán thế nhỉ, thêm ba anh yêu em thì chết ai không, nhưng cô lại thích như vậy.

Anh chả bao giờ buông lời yêu cô cả, cô cũng vậy, chỉ biết là, bên anh, cô cảm thấy bình yên, anh hiểu cô, quan tâm cô từng ly từng tí, dù rằng chả mấy khi anh mở miệng nói điều gì. Anh vẫn lạnh lùng như vậy, nhưng đôi tay anh lại thật ấm, có lẽ trái tim anh cũng vậy, chỉ là, nó cần thời gian mà thôi. Có lẽ, cô bắt đầu yêu anh mất rồi.

Từ khóa




Error: Feed has an error or is not valid