Hạnh phúc sao cứ mãi tắc đường, để cô đơn hết tuổi thanh xuân?…

26/10/2016

Lễ đã qua, gió mùa đến, lòng lạnh tanh....Những cơn mưa thu tầm tã rơi bình lặng sau những ngày bão lũ..Ta vẫn đi về đơn lẻ trong cái vỏ bọc của một đứa tự lập chẳng thèm tình yêu. Gió rít qua hàng mi đang men theo những cửa hàng hoa trưng bày trên phố... Những thứ ấy dường như cực kì xa xỉ đối với ta, nó làm ta tự ti đến tội nghiệp hơn bao giờ hết...

Mưa thu và đợi!

Lễ đã qua, gió mùa đến, lòng lạnh tanh….Những cơn mưa thu tầm tã rơi bình lặng sau những ngày bão lũ..Ta vẫn đi về đơn lẻ trong cái vỏ bọc của một đứa tự lập chẳng thèm tình yêu.Gió rít qua hàng mi đang men theo những cửa hàng hoa trưng bày trên phố..Những thứ ấy dường như cực kì xa xỉ đối với ta, nó làm ta tự ti đến tội nghiệp hơn bao giờ hết…

Lao nhanh giữa màn đêm tối mịt, ta lấy hết can đảm để không nghĩ đến những thế lực thần bí làm ta sợ hãi mà ngày nào ta cũng phải gồng mình băng qua..Về nhà, ngồi trước gương, ta ủy mị trong sắc thái thất thần khép lại một ngày dài chiến đấu..Cứ thế trôi qua từng ngày, không một lời hỏi han, không một ai tâm sự chém gió mỗi ngày, ta thấy mình lạc lõng trong an yên…

hanh-phuc-sao-cu-mai-tac-duong-de-co-don-het-tuoi-thanh-xuan2

Ngày qua, chập chờn trong giấc mơ trưa, ta gặp lại một người đã buông tay ta cũng rất lâu rồi..Họ vẫn cười, nụ cười ấy vẫn dịu dàng làm tim ta như khâu lại từng mảnh vỡ..Những vết cứa nay đã thành những vết sẹo lồi lõm phủ khắp bốn ngăn..Giấc mơ tan đi mang ta về với thực tại, bàn tay ấy chắc đã nắm lấy một bàn tay khác, mềm mại hơn..Nụ cười ấy chắc đã dịu dàng với một cô gái khác, xinh đẹp hơn ta..

Tự ta thấy mình giống mưa thu, thất thường và ương bướng..Lúc nhẹ nhàng rơi lẻ tẻ chẳng đủ ướt bờ vai, lúc dữ dội tạo thành dòng lũ cuốn trôi mọi thứ..Có khi mạnh bạo dấn thân vào những chông gai có thể khiến ta rỉ máu, lại có lúc rụt rè chẳng dám bước đi..Đã có lúc thấy mình thật giỏi, thật hãnh diện vì đã tự mình vượt qua những bão giông nhưng giờ đây ta thấy mình thật tội nghiệp.. Khi mà tất cả đã tìm được bến đỗ bình yên thì ta vẫn một mình cáng đáng với cái mác Ế thâm niên..

Chắc sẽ chẳng bao giờ, vào ngày lễ ta sẽ được nhận những bông hồng đỏ còn tươi ướt nước… Có khi ta sẽ tự mua tặng mình như để an ủi động viên..Cũng chưa bao giờ ta thôi mong ngóng về một điều mông lung vô định..Nhưng chẳng phải có một điều có khi nó tuyệt hơn là không ai tặng tôi tự mua..Mà nói cho cùng có ai tặng một đứa con gái tẻ nhạt như ta bao giờ..

Ngày mai, khi mà ánh bình minh chưa kịp rạng, khi mà tất cả đang chìm trong giấc ngủ say, thế giới thuộc về người dậy sớm, từng phút một…..Ta đưa tay với lấy những cành mai còn đong đầy sương sớm, lòng nhẹ bẫng chạm vào những phút thiên thai yên bình nhất trong ngày..Ta vội nghĩ ở đâu đó trong cái thành phố nhỏ bé này liệu có ai đó là định mệnh mà tạo hóa sắp đặt cho riêng ta?..Hay chuyến tàu hạnh phúc sao cứ mãi tắc đường đến muộn, để chỉ ta cô đơn đến hết tuổi thanh xuân trong hoài vọng…Có lẽ đến một lúc nào đó, khi mà con tim đã “quá lứa” để thôi rạo rực trước một bóng hình trai đẹp nào đó, ta sẽ xin nghỉ phép, ngưng công việc lại và đi…Dù chẳng biết sẽ đi đâu nhưng cứ đi cái đã, đến một chân trời mới trước tiên ta sẽ không trầm cảm, để thấy lòng khoan thai nhẹ nhõm yêu đời…

hanh-phuc-sao-cu-mai-tac-duong-de-co-don-het-tuoi-thanh-xuan1

Sẽ còn nhiều ngày lễ nữa lại đến, sẽ có những cơn gió mùa nữa thổi qua, rồi sẽ có những lúc lòng ta sẽ lạnh tê tái vì cô đơn nữa..Nhưng có sao đâu, ta vẫn ăn no và ngủ khỏe suốt bao năm qua đấy thôi..Dù ta cũng thích hoa thật đấy, nhưng đâu phải cứ ai tặng là ta sẽ lấy..Cuộc đời còn nhiều điều tốt đẹp hơn hoa..

Ở đâu đó trong tiếng mưa thu, ta nghe gió đông đang dần về…Ta nghe nhịp tim ta đập nhanh theo tiếng đập của khí lạnh chuyển mùa.Ở đâu đó ngoài kia, ta vẫn đang đợi một người…?

Từ khóa




Error: Feed has an error or is not valid