Em đừng áy náy hay cảm thấy có lỗi. Chẳng ai sai cả…

28/10/2016

Nụ cười của em cũng thật đẹp, nhưng nếu cố chấp để nói ra thì anh sẽ không được ngắm nhìn nó nữa.

Đêm đen vây kín. Đôi tay vô vọng buông lơi, rốt cuộc anh đã biết mình đóng vai gì trong câu chuyện bi luỵ này rồi.

Con đường phía trước, đèn hoa lấp lánh. Bóng đèn đủ màu rơi thỏm xuống mặt đường ướt nước. Đâu đó, đèn nhà ai vừa tắt, để lại mình anh nhìn mãi trong hư không.

Rốt cuộc thì em cũng biến mất như bọt biển, nỗi đau này thật đẹp, đẹp đến nổi tưởng chừng như cứ muốn đứng ở đó để ngắm nhìn em tay nắm tay người đó hoà lẫn trong biển người, trong tiếng nói cười. Nụ cười của em cũng thật đẹp, nhưng nếu cố chấp để nói ra thì anh sẽ không được ngắm nhìn nó nữa. Vậy nên, anh tác thành cho em trong im lặng. Không oán, không trách. Từ lâu, anh đã biết được kết cục này sẽ xảy ra, nhưng vẫn cố chấp, cố chấp không buông tay.

Điếu thuốc trong tay còn chưa cháy hết, em vì cớ gì lại gấp gáp bước đi? Mặt đường trơn như vậy, tôi rất sợ em sẽ ngã. Nhưng chẳng sao cả, bên em đã có anh ta, tôi lấy tư cách gì để lo lắng đây? Tôi đã năm lần bảy lượt muốn hét lên với em rằng:” Tôi không có đủ dũng khí làm bạn em”. Nhưng nhìn em hạnh phúc như vậy, cuối cùng tôi lại không đành. Trước đây tôi cứ ngỡ dùng chân tình thì sẽ đổi lại được chân tình, nhưng xem ra điều là lừa người, dối mình. Đến nước này, tôi còn có thể dựa vào cái gì để mơ mộng?

em-dung-ay-nay-hay-cam-thay-co-loi-chang-ai-sai-ca1

Đến trước không có nghĩa sẽ ở lại đến cuối cùng, những điều sớm nhất đều là phép thử. Tôi chính là phép thử tệ hại nhất, bao nhiêu chuyện hoang đường đều có thể nghĩ ra không chút ngượng ngùng. Tôi thật sự quá ấu trĩ, quá đơn thuần. Nhìn em mỉm cười với tôi như một người bạn, ánh mắt chan chứa mong muốn tôi chúc phúc, tôi cảm thấy thật sự rất nực cười. Từ trước đến nay bi kịch đều bắt đầu bằng hai chữ:” không đành”, tôi chính là không đành buông tay, em cứ như vậy bảo tôi làm sao không nhớ? Làm sao hận được em?

Tim tôi, hình như đang nứt ra, tôi nghe được rất rõ. Âm thanh đáng sợ đó xâm chiếm lấy tôi. Đau thương như vậy đủ chưa? Cảm ơn em, từ trước đến này đây là lần đầu tiên tôi có thứ cảm giác khó hiểu như vậy, cảm ơn vì đã khiến tôi phải trưng ra một nụ cười khổ. Thế giới rộng lớn như vậy, vẫn có rất nhiều cô gái sẽ yêu tôi. Nhưng thế giới nhỏ bé như vậy, đi đâu để vứt nỗi đau này đây?

Chỉ là bạn nên tôi không có tư cách để ghen tuông như một thằng đàn ông, chỉ là bạn, tôi biến tương tư thành nhưng lời hỏi thăm, cũng không biết từ lúc nào ba chữ: ” Anh yêu em” lại trở nên dài dòng, phức tạp và nhiều tầng nghĩa như vậy. Em đừng áy náy hay cảm thấy có lỗi. Chẳng ai sai cả, không phải do em ngây thơ hay do tôi yếu đuối.

Chúng ta chỉ là bạn, không hơn, không kém. Là tôi tự làm tự chịu, nhìn thấu được kết cục này từ trước như cõi lòng vẫn quặn thắt. Tôi còn làm gì được đây? Tôi còn chưa nói lời yêu, em tại sao phải cảm thấy khó xử? Vào cái thời điểm mà bạn bè đều đã kết hôn, tôi lại tự mình ngốc nghếch chơi trò chơi lật mở cùng em với tư cách bạn bè.

Khi em nói với tôi đó là người em yêu, tôi cứ cảm thấy chẳng khác nào chính tay em chĩa họng súng vào tôi. Bản thân lại cứ mong đó là sự thật, chỉ cần em bóp cò.

Mọi thứ mờ đi…

Nhẹ nhàng vỡ tan trong tiếng nổ đó.

Cả tôi em và anh ta sẽ đi về điểm xuất phát. Tốt biết bao. Căn bản là em sẽ chẳng bao giờ làm thế, tôi vẫn mãi là một thằng đau nỗi đau riêng mình. Suốt cả đời sợ sệt bị vật trần. Thật đáng tiếc vì đến cuối cùng tôi vẫn học không được cách kết thúc chuyện mà mình mở đầu.

Từ khóa




Error: Feed has an error or is not valid